7
Cuối cùng, Ngô Phong cũng chịu ký vào đơn ly hôn. Bởi vì ba mẹ anh ta đã biết chuyện tôi muốn ly hôn, cộng thêm mọi thứ trên mạng rùm beng đến mức muốn giấu cũng không được. Họ tức điên, cảm giác thể diện bị anh ta phá sạch.
Ba anh ta chỉ lạnh lùng ném lại một câu:
“Con tự gánh lấy hậu quả việc mình làm.”
Sau đó dắt mẹ anh ta ra nước ngoài du lịch, đến nhìn anh ta một cái cũng chẳng buồn.
Sau khi ly hôn, Ngô Phong chỉ còn giữ 30% cổ phần công ty. Tôi chính thức nhậm chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Ngô Phong đến văn phòng tôi, gương mặt đầy năn nỉ:
“Tống Yên, dù gì mình cũng từng là vợ chồng, nên để mọi chuyện êm đẹp. Em thiếu anh thì công ty cũng không làm ăn gì nổi. Chi bằng… em bán lại cổ phần cho anh, để anh điều hành, em chỉ cần hưởng chia cổ tức là được rồi, không phải lo nghĩ gì cả.”
Tôi bật cười:
“Giữa tôi và anh, chưa bao giờ có chuyện ‘êm đẹp chia tay’. Ngô Phong, đừng khiến tôi buồn nôn. Từ lúc anh ngoại tình, đến lúc anh đẩy ngã khiến tôi mất con… giữa tôi và anh đã không còn khả năng hòa bình nào nữa rồi.”
“Anh chỉ có hai lựa chọn. Một, là mua lại cổ phần của tôi. Hai, là chẳng còn vị trí nào hợp với anh trong công ty – ở nhà ngồi lĩnh cổ tức đi.”
“Tôi hỏi anh một câu – tiền anh có đủ để mua cổ phần của tôi không?”
Tôi khinh thường nhìn anh ta.
Lúc ly hôn, tôi yêu cầu truy thu toàn bộ nhà cửa, xe cộ, trang sức Ngô Phong từng mua cho Giang Hiểu.
Thêm vào đó, với tư cách là người có lỗi, anh ta còn phải bồi thường thêm một khoản lớn cho tôi. Cuộc ly hôn này khiến anh ta gần như kiệt quệ.
Anh ta ở lại công ty chẳng còn ý nghĩa gì. Ngoài việc bị nhân viên bàn tán, bị tôi đè đầu ra mà chèn ép, chẳng làm nổi trò trống gì. Cuối cùng, anh ta bán sạch cổ phần cho tôi. Tôi trở thành người duy nhất nắm quyền trong công ty.
Lúc đó anh ta mới hiểu – tất cả thành công những năm qua đều do tôi nhường nhịn để anh ta bước lên. Giờ tôi ra tay, anh ta không còn sức chống đỡ.
Tại một buổi tiệc kết nối trong ngành, tôi tình cờ thấy Ngô Phong.
Anh ta đứng cạnh Tổng giám đốc Tập đoàn Hồng Phong cùng tiểu thư nhà họ – cô Thẩm. Anh ta hạ mình cười nói, khép nép nịnh bợ từng câu từng chữ.
Có người biết chuyện thì thầm với tôi:
“Sau khi ly hôn với cô, Ngô Phong đầu tư một dự án, lỗ sạch. Giờ đang theo đuổi tiểu thư nhà Hồng Phong, nên phải hầu hạ cẩn thận để lấy lòng ông bố vợ tương lai đấy.”
Cũng biết chuyển hướng nhanh thật đấy. Thế Giang Hiểu đâu rồi?
Cả buổi, Ngô Phong đi theo cô Thẩm, nhỏ nhẹ dịu dàng, không thể phủ nhận – khi muốn lấy lòng phụ nữ, anh ta đúng là biết cúi đầu. Nhìn cô Thẩm cười tít mắt là biết bị dụ thành công rồi.
Tôi đứng ở góc nghỉ chân, vừa đổi ly rượu vừa quay lại thì bắt gặp hai người đang đi tới. Tôi giơ ly chào:
“Chào cô Thẩm.”
Cô ta mỉm cười:
“Nghe nói công ty chị Tống sắp niêm yết rồi phải không?”
Tôi đáp:
“Phải rồi, lúc đó mời cô nhất định đến buổi tiệc mừng nhé.”
Cô Thẩm cười càng rạng rỡ:
“Được thôi, tôi với anh Phong chắc sắp đính hôn rồi, cũng sẽ gửi thiệp mời cho chị.”
Tôi cười rất chân thành:
“Vậy chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”
Tôi vừa định xoay người rời đi, thì một bóng người lao tới từ phía xa:
“Đồ tiểu tam không biết xấu hổ!”
Người đó nhào tới tát “bốp” một cái vào mặt cô Thẩm.
Tôi giật mình lùi lại. Nhìn kỹ – là Giang Hiểu.
Cô ta mắt đỏ hoe, chỉ thẳng vào mặt cô Thẩm mắng chửi:
“Con hồ ly này! Biết rõ Ngô Phong có bạn gái mà vẫn bám lấy! Không biết nhục à? Biết rõ là người ta có vợ, vẫn mặt dày đi cướp! Bố mẹ cô không dạy cô sao?”
Cả khán phòng xôn xao. Tập đoàn Hồng Phong là thế lực không ai dám xem thường trong ngành. Tiểu thư nhà họ càng là nhân vật được kính nể. Vậy mà lại bị một cô gái lạ hoắc xông vào, tát một cái và mắng là tiểu tam.
Cô Thẩm sững người, chưa kịp phản ứng.
Ngô Phong lao đến, tát ngược lại Giang Hiểu một cái:
“Con điên này, cô làm cái gì vậy? Bảo vệ! Kéo cô ta ra ngoài cho tôi!”