8
Trước khi lên máy bay, qua lớp kính lớn, tôi thoáng thấy một bóng người quen thuộc.
Là Tiêu Cẩn Dư.
Anh ta đứng sau dải phân cách, tiều tụy đến mức không nhận ra — như một bức tượng đá tuyệt vọng, lặng lẽ nhìn chúng tôi từ xa.
Tôi không dừng lại. Không quay đầu.
Tôi đẩy giường bệnh của Lạc Lạc, từng bước một, đi về phía lối lên máy bay dẫn đến một cuộc đời mới.
Sau lưng tôi, là tiếng gào thét câm lặng đầy tuyệt vọng của anh ta.
Tấm vé từ “bờ bên kia” ấy, không chỉ là để chữa bệnh.
Mà là cách tôi cắt đứt sạch sẽ với quá khứ.
Một năm sau.
California, Hoa Kỳ.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa kính, chiếu rọi lên khuôn mặt Lạc Lạc.
Tóc con đã mọc lại, đen nhánh và mềm mại. Da dẻ hồng hào. Con đang ngồi trên thảm, tập trung lắp ráp một mô hình Lego phức tạp.
Liệu pháp điều trị thử nghiệm đạt hiệu quả vượt xa mong đợi.
Bác sĩ nói, khả năng rất cao, con sẽ lớn lên như một đứa trẻ bình thường.
Còn tôi — đã không còn là bà nội trợ uỷ mị, chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt như một năm trước nữa.
Tôi ghi danh học dự thính tại đại học, chuyên ngành di truyền y học và dược sinh học.
Cuộc đời tôi — sau khi bị huỷ hoại hoàn toàn — giờ đây đang được tái thiết thực sự.
Tô Vãn Tình đã chết.
Trong vô vàn phản ứng thải ghép và biến chứng, cô ta đã lặng lẽ qua đời ở trung tâm phục hồi đắt đỏ nhất Thụy Sĩ — khoảng một tháng trước.
Tôi biết tin qua một dòng tin vắn nằm ở cuối bản tin tài chính:
【Tương lai Tập đoàn Tiêu thị bấp bênh – thiên kim nhà họ Tiêu, Tô Vãn Tình, qua đời.】
Tôi chỉ liếc qua, rồi lướt tiếp.
Giống như đọc một tin tức xã hội chẳng liên quan gì đến mình.
Tôi tưởng rằng, giữa tôi và nhà họ Tiêu, sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.
Cho đến hôm đó — chuông cửa vang lên.
Từ camera quan sát, tôi thấy một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Là bà Tiêu.
Bà ta già đi ít nhất mười tuổi, tóc bạc trắng, mặc đồ tang màu đen đơn giản, gương mặt gắng gượng thể hiện vẻ đau khổ và nhân hậu.
Bà ta tưởng rằng — thời gian có thể xóa nhòa tất cả.
Bà ta tưởng rằng — nỗi đau mất con sẽ khiến người ta cảm thông.
Bà ta nhấn chuông:
“Vy Vy, mở cửa đi, là mẹ đây.”
Tôi nhìn gương mặt giả tạo trên màn hình, chỉ thấy buồn nôn.
“Mẹ biết con ở nhà mà. Mẹ đến thăm con và Lạc Lạc. Thằng bé đỡ chưa? Bà nội nhớ nó lắm.”
“Chuyện đã qua thì cho nó qua đi con. Vãn Tình cũng không còn nữa. Oan oan tương báo đến bao giờ là hết? Cẩn Dư... năm qua khổ sở lắm, nó biết sai rồi. Con tha thứ cho nó đi.”
“Nhà họ Tiêu không thể thiếu Lạc Lạc — đứa cháu đích tôn duy nhất. Con quay về đi, tất cả của Tiêu gia, sau này sẽ là của Lạc Lạc.”
Vẫn là cái giọng điệu bố thí, cao cao tại thượng quen thuộc đó.
Tưởng rằng đưa ra một “tấm séc quyền thừa kế” vô nghĩa là đủ khiến tôi cảm động mà quay đầu.
Bà ta tưởng tôi vẫn còn trong “kịch bản” của bà ta.
Tiếc là — tôi đã không còn ở trong cái “kịch bản” ấy từ lâu rồi.
Tôi nhấc điện thoại lên, không mở cửa, mà trực tiếp gọi cho trung tâm an ninh khu vực:
“Alo, có một người lạ đang làm phiền tôi trước cửa. Phiền các anh cử người đến xử lý.”
5 phút sau, hai bảo vệ cao lớn xuất hiện sau lưng bà ta.
“Thưa bà, mời bà rời khỏi khu vực này ngay. Nếu không, chúng tôi buộc phải báo cảnh sát vì hành vi xâm nhập bất hợp pháp.”
Khuôn mặt “từ ái” của bà ta lập tức đông cứng.
Thay vào đó là sự kinh ngạc và nhục nhã đến tột độ.
“Lâm Vy! Cô dám?! Tôi là mẹ chồng cô! Tôi là bà nội của Lạc Lạc!” — bà ta gào lên.
Tôi không đáp.
Bà ta bị bảo vệ “mời” đi.
Ngày hôm sau, luật sư của tôi gửi đi lệnh cấm tiếp xúc (restraining order):
【Bất kỳ hành vi quấy rối nào đều sẽ bị kiện tụng.】
Hình ảnh “mẹ hiền” của bà Tiêu hiển nhiên đã đánh lừa được một số họ hàng xa ở trong nước.
Họ bắt đầu lên mạng ném đá tôi không thương tiếc:
【Quá lạnh lùng tàn nhẫn! Người lớn đã đích thân đến xin lỗi rồi mà còn tuyệt tình đến vậy!】
【Đúng là đàn bà hiểm độc, vì tiền mà phá hoại cả nhà chồng, giờ còn không cho bà nội gặp cháu.】
【Loại phụ nữ thế này đáng sợ thật. Nhà họ Tiêu đúng là nuôi ong tay áo.】
Tôi trở thành cái bia công kích.
Luật sư hỏi tôi có cần ra thông cáo làm rõ không.
Tôi lắc đầu:
“Không cần.”
Một bầy ruồi vo ve thì sao làm phiền được chim ưng đang tung cánh trên trời?
Tôi tắt điện thoại, tiếp tục đọc sách.
Thế giới của họ, đạo đức giả của họ, sự phán xét của họ —
liên quan gì đến tôi?
Nhà họ Tiêu trong nước, rơi vào tình thế còn thảm hại hơn tôi tưởng.
Thua kiện liên tiếp.
Tài sản bị phong tỏa.
Đối tác đồng loạt chấm dứt hợp đồng.
Một cây đại thụ, đã bị mục rỗng từ gốc, đang sụp đổ trong tiếng ầm ầm.
Chó cùng rứt giậu.
Tôi đã đoán được bọn họ sẽ vùng vẫy lần cuối.
Nhưng tôi không ngờ — bọn họ lại hèn hạ đến mức này.
Đêm đó, luật sư của tôi gọi điện khẩn cấp:
“Lâm Vy, có chuyện lớn rồi. Tiêu Chấn Hoa ở trong nước, đã làm giả một loạt tài liệu.”
Tim tôi trùng xuống.
“Giả cái gì?”
“Hắn làm giả giấy giám định bệnh tâm thần của cô, nói rằng cô bị trầm cảm sau sinh nặng và có khuynh hướng bạo lực. Đồng thời, hắn còn mua chuộc một số người làm chứng giả, nói rằng cô từng ngược đãi Lạc Lạc.”
Tôi nhắm mắt, nắm chặt tay.
“Ý đồ của hắn là gì?”
“Hắn đã gửi đơn kiện ra toà tại Mỹ, yêu cầu tước quyền giám hộ của cô, và chuyển toàn bộ quyền nuôi dưỡng cho người thân duy nhất còn lại tỉnh táo và đủ năng lực — chính là ‘ông nội’ Lạc Lạc.”
Một chiêu rút củi đáy nồi.
Chiêu độc nhất.
Dùng pháp luật làm vỏ bọc, để cướp Lạc Lạc khỏi tôi.
Đó là cái bẫy cuối cùng.
Cũng là tàn độc nhất.
Giọng luật sư rất nặng nề.
“Chuyện này khá nghiêm trọng. Phía bên kia đã chuẩn bị rất kỹ, lại sử dụng một số mối quan hệ ngầm mà chúng tôi không thể tiếp cận. Một khi phiên tòa mở ra, cho dù chúng ta thắng, thì danh tiếng của cô và Lạc Lạc cũng sẽ chịu tổn hại rất lớn.”
Tôi nghe xong, lại vô cùng bình tĩnh.
“Đừng lo, luật sư Vương.”
Tôi bước vào thư phòng, mở một ngăn kéo có khóa, lấy ra một tập hồ sơ.
“Tôi đã sớm lường trước sẽ có ngày này.”
“Trong tay tôi, còn một thứ khác.”
Đó là việc tôi vẫn luôn âm thầm làm từ sau khi sang Mỹ.