1.
Tuyết rơi dày đặc ngoài sân. Bùi Tục từ trong cung trở về, chưa kịp cởi quan bào đã xông thẳng vào phòng ta, đến cả cửa cũng chẳng buồn khép. Gió lạnh ập vào khiến ta khẽ rùng mình, nhưng vẫn không buốt bằng câu hắn thốt ra.
“Quý Phi sinh khó, ngự y đều bó tay. Chân lang trung y thuật cao, có lẽ còn cứu được nàng ấy.”
Nỗi đau của bệnh tật không thấm gì so với nỗi đau đang gặm vào tim. Ta nắm chặt mép chăn, cúi mắt hỏi: “Quý Phi sinh nở… thì có liên quan gì đến chàng?”
Giọng hắn bỗng trở nên cứng rắn, như thể ta mới là kẻ vô lý: “Giờ là tính mạng con người, nàng còn giận dỗi với ta sao?”
Thật là tính mạng con người.
Ta bệnh đã lâu, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể mất mạng. Quý Phi chẳng qua là sắp sinh, vậy mà thầy thuốc cứu sống ta lại phải mang đi cho nàng.
Hóa ra người đáng được bảo toàn tính mạng là Quý Phi, còn sự sống của ta chỉ bị quy thành hai chữ “giận dỗi”. Ta nhìn hắn, nước mắt lặng lẽ rơi, đến chính ta còn thấy ngỡ ngàng.
Tưởng đâu trái tim đã chết lặng, nào ngờ vẫn còn biết đau.
Bùi Tục hé môi, giơ tay định an ủi ta, nhưng vừa chạm đến lại rụt về. Hắn khàn giọng nói: “Chiêu Chiêu, nàng trước giờ vẫn biết phải trái.”
Đúng vậy.
Vì ta biết phải trái nên mọi thứ đều phải nhường cho nàng ta: trâm cài, nhân sâm, thầy thuốc cứu mạng… và cả trái tim của phu quân.
Chỉ cần Quý Phi muốn, ta đều phải đưa.
Bảy năm thành thân, ta nhẫn nhịn sự lạnh nhạt của Bùi Tục, nhẫn nhịn sự khó chịu của mẹ chồng, nhẫn nhịn ánh nhìn khinh thị của Quý Phi.
Cả kinh thành đều ca ngợi Chiêu Chiêu Từ gia là người hiểu lý nhất.
Chỉ ta mới biết mình đã phải chịu đau đến mức nào.
“Nếu ta không muốn cho mượn thì sao?”
Bùi Tục dùng ngón tay lau giọt nước mắt lạnh trên má ta. Động tác mềm nhẹ là thế, nhưng lời nói lại buốt tận xương: “Nàng bệnh đã hai năm rồi, không gấp trong một chốc. Nhưng bên Quý Phi thì không thể đợi… Nàng yên tâm, ta sẽ sớm trở lại.”
Hắn là gia chủ, muốn đưa lang trung đi, thật ra chẳng cần ta đồng ý.
Khi hắn quay người rời đi, tuyết trên áo còn chưa tan. Cửa mở toang, gió lạnh ùa vào phòng — bởi ngay từ đầu, hắn chưa từng có ý định ở lại lâu.
Vội vàng, hốt hoảng, hắn rời đi.
Cũng chẳng buồn hỏi xem bệnh tình của ta đã đến mức nào. Toàn bộ trái tim hắn đều đặt hết lên người Quý Phi Triệu Thi Nhã.
Bảy năm kề cận thì đã sao?
Bảy năm nhẫn nhịn thì được gì?
Dù ta có hiền lương thục đức đến mấy… vẫn không bằng được một nương nương trong cung.
Có lẽ trời xanh cũng thấy ta sống quá khổ, ngay đêm ấy bệnh tình trở nặng. Chân lang trung không có ở đây, thầy thuốc mời tạm thì lại không hiểu rõ căn bệnh của ta.
Ta cứ thế mà mất đi, giữa trận tuyết lớn đang dần phủ lấp cả nhân gian.
Khi thoát khỏi thân xác nặng nề ấy, ta chỉ còn nghe tiếng các nha hoàn nức nở, xé toạc sự yên tĩnh của đêm đông.
Tuyết ngừng rơi. Quý Phi sinh nở mẹ tròn con vuông. Bùi Tục cả đêm không trở lại.
Đến sáng tinh mơ, trên con phố còn vắng lạnh đã vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Bùi Tục túm cổ áo Chân lang trung, chạy điên cuồng. Vừa nghe thấy tiếng khóc trong viện ta, hắn đã khụy xuống ngay trước cửa.
Hắn lập tức bò dậy, đến cả bông tuyết dính trên người cũng không kịp phủi. Hắn đẩy Chân lang trung, giọng run rẩy:
“Mau… mau xem giúp ta… phu nhân ta thế nào rồi?”
Chân lang trung đứng bất động.
Tin ta qua đời đã theo tiếng khóc của các nha hoàn lan khắp kinh thành từ lâu.
2
Bùi Tục bước chân chậm chạp đi đến bên giường ta, dường như không đứng vững, quỳ xuống trước giường ta, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của ta, sợ làm ta kinh động, hắn khẽ nói: “Chiêu Chiêu, ta về rồi.”
“Ta đã đưa Chân lang trung về rồi.”
“Để ông ấy khám cho nàng, kê vài thang thuốc, uống thuốc xong đừng ngủ nữa, dậy nói chuyện với ta đi.”
Cả phòng im lặng, chỉ nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ.
Bùi Tục im lặng một lát, nhìn Chân lang trung đang đứng ngây ra, mắt đỏ hoe quát: “Ta bảo ngươi đến xem phu nhân ta, ngươi đứng đó làm gì?!”
Chân lang trung mặt không cảm xúc nói: “Bùi đại nhân, phu nhân đã qua đời rồi. Dù lão phu có tài giỏi đến mấy, cũng không thể cứu người chet sống lại.”
Bùi Tục đập vỡ hết đồ sứ dưới đất, mắng Chân lang trung là lang băm. Hắn mất đi phong độ của con nhà thế gia, đuổi hết các nha hoàn đang khóc than trong phòng, đ/iên c/uồng gào thét: “Phu nhân chỉ ngủ thôi, có gì mà khóc?! Cút, tất cả cút hết!”
Cho đến khi trong phòng không còn một ai, Bùi Tục nằm rạp bên giường, ghì mạnh mặt vào lòng bàn tay lạnh giá của ta, lẩm bẩm: “Chiêu Chiêu, nàng có phải đang trách ta không?”
“Ta sai rồi, nàng tỉnh lại mắng ta vài câu đi.”
“Sao nàng từ trước đến nay không bao giờ mắng ta?”
Bởi vì ta từ nhỏ đã học lễ nghi. Mẹ ta nói nữ tử phải biết lễ, phải kính yêu phu quân, phải khoan dung đại độ, phải hiền lương thục đức.
Đến lúc sắp chet, ta mới chợt hiểu ra, thì ra lễ giáo ă/n th/ịt ng/ười này chỉ dạy cho nữ tử mà thôi.
Khi nhập thổ, ta chỉ nghĩ, nếu trời thương kiếp sau của ta, đừng để ta làm nữ tử nữa.
Nhưng khi ta mở mắt ra lần nữa, bên tai là âm nhạc cung đình. Ta quỳ trên đại điện nguy nga tráng lệ, người ngồi trên hỏi: “Chiêu Chiêu, con ưng ý vị công tử nào của nhà họ Bùi?”
Ta ngây người rất lâu, nhìn vị Hoàng đế còn đang ở tuổi tráng niên với vẻ gần như vô lễ.
Mười năm trước, đã từng có người hỏi ta như vậy.
Lúc đó ta vừa theo tổ mẫu từ Thục địa đến kinh thành, chính là vì việc chọn rể.
Ta không hiểu tranh giành chính trị, chỉ biết mọi thứ ta học từ khi sinh ra đều là để chuẩn bị sau này gả đến kinh thành.
Mẹ ta cố gắng nuôi dưỡng ta trở nên hiền thục nhu mì, mong nhà chồng tương lai ở kinh thành có thể đối xử hậu hĩnh với ta vì điều đó.
Dù sao, Thục địa và kinh thành cách nhau quá xa, sau khi lấy chồng, ta sẽ không còn nơi nương tựa nữa.