Năm tôi hai mươi tuổi, sống y như một thằng trai thẳng chính hiệu, bỗng một hôm trời xui đất khiến, tôi xuyên vào thế giới tiểu thuyết ABO. Mở màn, tôi biến thành một Alpha – mà còn là loại “tay mơ” chưa phát tình bao giờ.
Tôi móc hết sáu trăm tệ trong túi, rụt rè hỏi một Omega trông có vẻ nghèo kiết xác:
“Cậu này… tôi sắp vào kỳ phát tình rồi, cậu có thể… ôm tôi một chút không?”
Cậu ấy cao hơn tôi nửa cái đầu, vẻ mặt lạnh tanh, chỉ hỏi lại một câu:
“Cậu thích uống sữa không?”
Tôi: “???”
Từ một người đàn ông sắt đá chính hiệu xuyên vào thế giới đầy hương phấn và pheromone, tôi bối rối đến độ ngồi thụp xuống cổng trường, cầm quyển “Hướng dẫn sử dụng thông tin tố dành cho Alpha” đọc tới đọc lui mà vẫn mù tịt.
Tôi tuyệt vọng thở dài:
Chẳng lẽ cái cơ thể này là hàng lỗi, không có tuyến tiết thông tin tố?
Mà nếu không có thông tin tố thì chẳng có Omega nào thèm liếc mắt tới tôi. Thế thì kỳ phát tình phải chịu đựng thế nào đây? Chẳng lẽ gặm bàn?
Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy mấy tiếng huýt sáo chói tai ở phía xa.
Nhìn theo tiếng động, tôi thấy mấy tên bặm trợn đang chặn đường một thiếu niên.
Cậu thiếu niên trông đẹp đến ngẩn ngơ, mắt xám tro, môi mỏng mím chặt như thể đang cố chịu đựng, trông chẳng khác nào một con búp bê sứ mong manh. Trời lạnh như cắt mà cậu ta chỉ khoác độc chiếc áo đồng phục mỏng dính, cả người run lên cầm cập.
Tôi từng nghe nói khu vực này trị an không tốt, thường có bọn du côn chặn Omega nghèo đòi “phí bảo kê”. Không ngờ vừa xuyên sách đã gặp ngay cảnh tượng y như kịch bản.
Tôi không đành lòng, bèn hét lớn:
“Này!”
Tôi nhảy khỏi bức tường, bước nhanh về phía trước, chắn trước mặt cậu thiếu niên, hô to:
“Mấy người mà không biến ngay, tôi báo cảnh sát đó!”
Bọn du côn rõ ràng không ngờ gần đây lại có Alpha. Chúng quăng lại vài câu dọa dẫm rồi rút lui như lũ chuột chui cống.
Tôi nhìn thiếu niên đang run lẩy bẩy sau lưng mình, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Không rõ là pheromone bốc hơi hay tình người trỗi dậy. Nhưng tôi biết, chuyện rắc rối thật sự… chỉ mới bắt đầu thôi.
Tôi quay đầu lại, thấy cậu thiếu niên đang cúi xuống nhặt chiếc cặp sách dưới đất.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, tôi nhìn thấy phía sau gáy cậu ấy hơi ửng đỏ, sưng lên rõ rệt.
Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ—à, thì ra cậu ấy sắp vào kỳ phát tình rồi, cũng là một Omega.
Tôi không nhịn được dặn dò:
“Buổi tối đừng đi một mình nữa. Tốt nhất là để bạn đời đưa về, an toàn hơn.”
Cậu ta liếc nhìn tôi, cau mày:
“Tôi không có bạn đời.”
Tôi sững người trong chốc lát.
Bỗng nhiên linh cảm nổi lên—trời ơi, cơ hội tới rồi!
Thấy cậu ta quay người định rời đi, tôi cuống lên, vội bước tới, túm lấy cổ tay cậu ấy.
Cậu Omega kia quay đầu lại, giọng lạnh băng:
“Có chuyện gì?”
Tôi lấy hết can đảm, mở lời thăm dò:
“Ờm… tôi cũng chưa có bạn đời, mà… kỳ phát tình của tôi cũng sắp đến rồi. Cậu nghĩ xem… bọn mình có thể tạm thời… ở bên nhau không?”
Tôi liếc sang bộ đồng phục bạc màu trên người cậu ấy, lại bổ sung nhỏ nhẹ:
“Tôi có thể… trả cậu tiền.”
Giọng tôi càng nói càng nhỏ, gần như không nghe thấy nữa.
Lần đầu tiên trong đời tôi chủ động “mua chuộc” người khác.
Tôi sợ cậu ấy sẽ nổi đóa, mắng tôi là đồ điên.
Thế nhưng trái với dự đoán, cậu ấy nhìn tôi một lúc rồi… bật cười.
Chỉ là nụ cười đó vừa u ám lại vừa khinh thường.
“Cậu biết tôi là ai không? Cậu nghiêm túc đấy à?”
Cậu ấy hỏi.
Tôi chột dạ, ngẩng đầu nhìn lại cái bảng tên đeo trước ngực cậu.
Chữ viết tay rất đẹp: Họa Đường.
Thẻ tên viền xanh lục, xác nhận đây đúng là một Omega yếu đuối.
Chắc không sai người đâu ta?
Khi tôi còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Họa Đường đột nhiên lên tiếng:
“Được thôi, cậu định trả tôi bao nhiêu?”
...Cậu ấy đồng ý rồi?!
Tôi như bị điện giật, mắt sáng rỡ, tay vội vàng lục túi quần.
Lục mãi, cuối cùng tôi chỉ moi ra được một nắm tiền lẻ nhăn nheo và cả đống tiền xu lẻ kêu leng keng.
Tôi chết sững tại chỗ. Không thể nào...
Tôi nghèo đến mức này sao?!
Người ta xuyên sách là thành tổng tài bá đạo, sao đến lượt tôi lại xuyên thành một tên Alpha nghèo rớt mồng tơi?
Tôi ôm đống tiền trong tay, lí nhí nói:
“Tôi chỉ có 631 tệ 4 xu... Tôi đưa cậu 600 được không? Còn lại tôi để dành ăn sáng...”
Họa Đường cười khẩy, giọng mỉa mai vang lên như một lưỡi dao mỏng cắt qua lòng tự trọng tôi.
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, cúi gằm đầu, tay run run.
Nhưng giây tiếp theo, cậu ấy bất ngờ đưa tay lấy đi đống tiền trong lòng bàn tay tôi.
“Giao dịch thành công.”
Cậu ta nói.