Anh ấy luôn chuẩn bị quà cho tôi vào mỗi dịp lễ, cũng không ngần ngại giới thiệu tôi với đủ loại bạn bè.
Mỗi lần xa nhau, anh ấy đều nói “nhớ em” hàng chục lần, chỉ cần có người khác nhìn tôi thêm một cái cũng đủ khiến anh ấy ghen đỏ cả mắt.
Anh từng nói: “Tiểu Ngữ, em có biết không? Người nhà họ Thẩm đều là những kẻ có tính cách vặn vẹo, chỉ có em mới khiến anh hiểu được thế nào là yêu.”
Thẩm Tự Thanh không có cảm giác an toàn, luôn cần tôi xác nhận tình cảm hết lần này đến lần khác.
Tôi chỉ biết ôm lấy anh thật chặt, cho đến khi anh yên tâm ngủ say trong vòng tay tôi.
Tôi từng nghĩ, chúng tôi sẽ mãi mãi như thế, cùng nhau già đi.
Cho nên, khi anh đột ngột trở nên lạnh lùng đến mức như rơi xuống vực thẳm, tôi thực sự hoảng loạn.
Tần Miểu là một sinh viên mới tốt nghiệp đại học.
Lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên này, là từ miệng thư ký của Thẩm Tự Thanh.
Thư ký nói, bây giờ mấy cô gái trẻ chẳng còn sáng tạo gì, cứ mượn chiêu hắt cà phê lên người tổng tài mãi, cũ rích rồi.
Tôi chỉ coi như chuyện cười mà nghe, cũng chẳng để tâm.
Không ngờ chẳng bao lâu sau, Tần Miểu lại được phá lệ bổ nhiệm làm thư ký riêng của Thẩm Tự Thanh.
Anh đưa Tần Miểu đi cưỡi ngựa, cô ta không biết cưỡi, Thẩm Tự Thanh liền ôm cô ta ngồi trước ngực, hai người cùng cưỡi một con ngựa, thong thả dạo quanh.
Tần Miểu không hiểu gì về quy tắc trên thương trường.
Thẩm Tự Thanh nhẫn nại chỉ dạy, thậm chí còn tự tay dạy cô ta pha trà.
Có mấy đối tác không biết điều giễu cợt Tần Miểu.
Thẩm Tự Thanh – người luôn điềm tĩnh tự chủ – lại thẳng tay đánh người đó nhập viện ngay tại chỗ.
Anh dường như chẳng hề có ý định giấu giếm.
Tình cảm anh dành cho Tần Miểu, ai ai cũng biết.
Khi chuyện đến tai tôi, thì hai người đã tay trong tay xuất hiện tại các buổi tiệc lớn, còn hôn nhau công khai giữa những tiếng trêu chọc của đám đông.
Tôi nhìn những bức ảnh người khác gửi đến, lần đầu tiên nổi giận với Thẩm Tự Thanh.
Anh chỉ ngồi trên ghế tổng giám đốc, im lặng nhìn tôi.
Ánh mắt ấy như thể nói rằng tôi đang vô lý.
“Tiểu Ngữ, em gần ba mươi tuổi rồi, tranh giành với một cô bé mới lớn làm gì?”
“Lúc em vừa đôi mươi, anh cũng đã cưng chiều em như thế mà, đúng không?”