1.
Nghe nói cô em họ Giang Tiểu Hạ dắt theo hẳn chín người đến dự tiệc cưới của tôi mà không thèm mừng một đồng, tôi – một quả pháo nhỏ đất Tứ Xuyên – rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.
Tôi lao thẳng từ phòng trang điểm sang sảnh lễ,từ xa đã thấy Giang Tiểu Hạ dẫn theo một đám bạn bè hỉ hả chiếm đúng cái bàn tôi dành cho nhóm bạn đại học.
“Giang Tiểu Hạ! Đại học ra trường hai ba năm rồi mà ba nghìn năm trăm chữ Hán thông dụng còn chưa nhận mặt hết hả? Trong thiệp cưới viết rõ ràng một người một thiệp một chỗ ngồi, mày không thèm đọc đúng không?”
Cô ta cười hì hì, giọng kéo dài:“Ôi dào, chị ơi, người một nhà cả mà, tính toán gì mấy chuyện này chứ? Đây đều là bạn thân chí cốt của em, em chỉ muốn dẫn qua đây hít chút ‘khí hỉ’ thôi mà.”
“Chị đừng giận, nhìn nè, em có chuẩn bị quà cưới cho chị đó, siêu xịn luôn, đảm bảo chị hài lòng.”
Giang Tiểu Hạ cười hềnh hệch, giơ ra một cái túi bé xíu.Mở ra – một thỏi son MAC.
Tôi tức đến mức… phải bật cười.
“Tiểu Hạ, gánh xiếc không nhận mày, đúng là thiệt thòi cho bọn họ đấy.”
“Một cái thiệp, mười cái mồm, quà tặng là thỏi son chưa tới hai trăm tệ…Mày ăn cơm chung mà ăn nhiều thành ngộ độc keo kiệt rồi hả?”
Tôi còn định tiếp tục xả bực,nhưng chồng tôi với cả nhóm trang điểm kéo tôi trở lại:
“Ngày vui mà, đừng chấp nhặt loại người đó. Hôm nay em vui vẻ, xinh đẹp mới là quan trọng nhất.”
Chồng tôi đẹp trai như mô hình 3D bước ra từ phần mềm, ánh mắt nhìn tôi toàn là cưng chiều.Nụ cười trên môi tôi không nén nổi mà tràn ra,nhưng không ngăn được cơn tức với Giang Tiểu Hạ – tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Con nhỏ keo kiệt đó, từ nhỏ đã lì lợm vơ vét tiện nghi,bây giờ còn vác cái thói ấy đến quậy nát tiệc cưới của tôi.
Dùng tiền tươi thóc thật của tôi để làm người tốt cho tụi nó sao?Bàn tiệc 8.000 tệ một bàn, đám “ăn ké” kia liệu có hiểu nổi giá trị bữa ăn hôm nay không?
Chưa kể, bạn bè đại học từ xa đến của tôi bị ép ngồi vào cái bàn phụ thêm ở tận mé rìa.Lẽ ra hôm nay họ sẽ chụp cho tôi những bức hình lung linh,kết quả vì ngồi xa quá mà ảnh ra… đen hơn cả cục than đá.
Chết tiệt!
Điện thoại rung, tin nhắn WeChat nhảy lên – Giang Tiểu Hạ.
“Chị ơi, thỏi son MAC này là bọn em mười người góp tiền mua đó. Tháng sau, ngày mùng 3, một ‘bạn ăn ké’ của em cưới, mong chị gửi quà lại nhé.”
Kèm một icon chắp tay cảm ơn.Đính kèm thiệp cưới điện tử.Và link Taobao một chiếc nhẫn vàng.
Tôi còn đang lên Baidu tra xem “Ngày cưới có hợp để bấm nút chặn người khác không”.
Nửa phút sau, tin nhắn thứ hai lại tới.
“À đúng rồi chị, cuối tháng này còn hai người bạn khác của em cưới nữa, tụi em cũng quyết định góp chung thỏi son hôm nay làm quà. Phiền chị chuẩn bị quà cưới luôn thể nha. ❤️❤️❤️”
Kèm 2 thiệp cưới điện tử.Và 2 link Taobao nhẫn vàng.
Tôi nghiến răng đến mức không cần nhổ răng khôn nữa – vì nó đã vỡ vụn hết rồi.
Đám này sao phải khách sáo gọi mình là “bạn ăn ké”?Nói thẳng đi – “băng cướp” nghe còn dễ chịu hơn!
2.
Giang Tiểu Hạ là con gái độc nhất của cậu ruột tôi, nhỏ hơn tôi hai tuổi.
Thật ra cũng đã mấy năm không gặp, nhưng khuôn mặt của nó vẫn hiển hiện sống động trong đầu tôi mỗi ngày.
Không vì gì khác.Là vì quá ghét.
Cái ghét ấy, thuần khiết đến mức khắc sâu hơn cả tình yêu.
Nếu phải gắn cho mối quan hệ này một cái nhãn “giá trị” hay nói thêm chút màu mè, thì – nó chính là bệnh chứng của đời tôi.
Bởi lẽ, cái thói ngứa răng của tôi bắt nguồn từ nó.
Giang Tiểu Hạ, con gái độc nhất nhà giàu nhất thị trấn, từ nhỏ đã nổi tiếng keo kiệt, keo kiệt đến mức cả vùng ai cũng biết.
Còn tôi, vừa là chị họ, vừa là bạn chơi thuở bé – cũng là nạn nhân trực tiếp và nghiêm trọng nhất.
Hồi nhỏ, Giang Tiểu Hạ có một cái ví hồng viền ren xinh xắn.
Mỗi lần muốn ăn vặt, nó lại kéo tôi ra “kiểm kê tài sản”.
Thế là bốn bàn tay con con ú nu, cẩn thận lấy từng tờ tiền trong ví ra, xếp ngay ngắn trên bàn, đếm đi đếm lại như sợ sót một xu, rồi lại xếp ngay ngắn cất lại.
Rồi thôi.
Đấy chính là toàn bộ mối liên hệ giữa cái ví và đống đồ ăn vặt ngoài tiệm – nói thẳng ra, không có mối liên hệ nào hết.
Còn chuyện ăn uống của nó – hoàn toàn dựa vào tiền của tôi.
“Tiểu Hạ, mua chung không?”
Nó lắc đầu, nhưng nuốt nước bọt.
“Hay chị mua rồi chia cho em nhé?”
Nó lập tức chìa tay ra.
“Thế em có nói với chị một tiếng cảm ơn không?”
Hai mắt nó đảo lên:“Là chị tự nguyện cho, chứ có phải em chủ động đòi đâu.”
Người ta nói có cho thì có nhận, nhưng cuối cùng mọi người đều vui, chỉ có tôi mất tiền.
Thật đáng thở dài – hóa ra ngay từ khi ấy, cái hành trình khổ nạn của hàm răng tôi đã bắt đầu.
Lớn lên rồi, đầu óc của Giang Tiểu Hạ lại càng lanh hơn.