Ta đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh tái ngộ với Ngôn Tín. Hắn ôm chặt lấy ta, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói một câu: "Nàng vất vả rồi."
Ta sẽ rơi lệ, đáp lại: "Không vất vả chút nào."
Chứ không phải cảnh bị một nữ tử ăn vận lộng lẫy chặn đường, ngạo nghễ bắt ta tự hạ mình làm thiếp, hứa rằng sau này sẽ ban cho ta chút cơm thừa canh cặn mà sống.
Bà nội, mẹ chồng, hai chị em của chồng chồng thay phiên lên tiếng, lời lẽ như dao cứa, chửi đến mức không thể nghe nổi.
Ta cố gắng hết sức, lại phải gắng thêm lần nữa, mới có thể gượng ra được dáng vẻ yếu ớt, đáng thương, hoảng sợ và bất lực, ngước nhìn Ngôn Tín vội vã bước đến.
Hắn trước tiên mắng mỏ chính các chị em của mình, lại khuyên nhủ mẫu thân và bà nội đừng làm loạn. Sau đó, quay sang nữ tử kia, hắn cung kính gọi một tiếng "Quận chúa," rồi cúi đầu cầu xin nàng rộng lượng bỏ qua, đừng chấp nhặt với người nhà của hắn.
Từ đầu đến cuối, hắn chỉ khẽ liếc ta một cái, ánh mắt nhạt nhòa lướt qua, rồi nhanh chóng rời đi.
Hắn đã đổi thay.
Thiếu niên ngày nào từng vui tươi sáng sủa, từng dõi mắt nhìn ta đầy yêu thương, nay qua mười năm gió sương, dù có đôi ba lá thư qua lại bày tỏ nỗi nhớ nhung, cũng chẳng thể vượt qua dòng chảy của thời gian.
Giấy ngắn, tình dài, nhưng thời gian vẫn đủ dài để đổi thay lòng người.
Ta mơ hồ trở lại xe ngựa, những lời hắn nói, những lời họ an ủi ta, tất cả đều như gió thoảng qua tai.
Trong đầu ta, từng con đường thoái lui có lợi nhất cho mình đã hiện lên nhanh chóng.
Phủ tướng quân rất lớn, người hầu kẻ hạ đều cung kính, từng tiếng “Phu nhân” vang lên ngọt ngào như mật. Nhưng lòng ta đã bắt đầu đắng chát.
Ta mỉm cười đáp ứng.
Nhìn quanh căn phòng ta đang ở, lộng lẫy nguy nga, bất kỳ vật dụng nào cũng đủ bằng mấy năm thu nhập từ quán trà nước nhỏ bé của ta.
Ta phất tay cho mấy nha hoàn, bà tử lui ra. Các nàng nhìn nhau, có chút do dự nhưng rồi cũng khom mình lui xuống.
Khi Ngôn Tín bước vào, ta đang cầm một chiếc hồ lô bằng ngọc, tỉ mỉ quan sát xem nó là thật hay giả, giá trị bao nhiêu bạc? Rời khỏi đây, liệu có thể mang theo không? Nếu bán được, có lẽ cũng đủ cho ta sống an ổn cả đời.
Chưa kịp nghĩ xong, đã bị hắn kéo vào lòng, ôm chặt lấy, giọng đầy hờn trách:
“Sao? Mười năm không gặp, trong mắt nàng ta lại chẳng bằng một món đồ c.h.ế.t tiệt này ư?”
“Đương nhiên rồi, ít ra nó không chạy ra ngoài ong bướm gây họa.”
Ta ngước mắt nhìn hắn, lòng không khỏi nhớ lại cảnh bị người ta chặn đường, trước mặt bao người mà nhục mạ.
“Sao nàng lại oan uổng ta đến thế!
Ta với Quận chúa trước giờ chưa từng quen biết. Chỉ là trên đường vào kinh, ta tiện tay cứu nàng một mạng, nào ngờ nàng lại bám lấy ta, nói gì mà muốn lấy thân báo đáp.
Nếu biết trước nàng ta lấy oán trả ơn, ta thà đánh chết cũng không nhúng tay vào.”
“Phu nhân, nàng phải tin ta. Tấm lòng ta đối với nàng, nhật nguyệt làm chứng, biển cạn đá mòn cũng chẳng đổi thay!”
Hắn nói lời chân thành tha thiết, dáng vẻ chẳng khác gì khi xưa.
Ta chăm chú nhìn hắn, cố tìm trên gương mặt quen thuộc này chút dấu hiệu nào của sự dối trá. Nhưng hắn lại cười vô cùng thoải mái, ánh mắt lạnh lùng nhưng tràn đầy chân thành.
Ta giãy giụa đôi chút, không thoát khỏi vòng tay hắn, chỉ có thể cười mắng:
“Quả thực mọc được một cái miệng biết nói lời hay.”
“Đương nhiên phải giải thích cho rõ ràng, bằng không phu nhân tức giận, không thèm để ý đến ta thì ta biết làm sao đây?”
Hắn vừa nói, vừa cúi đầu định hôn ta.
Ta nghiêng đầu tránh đi.
Hắn ngẩn người, rồi lập tức lộ vẻ ấm ức:
“Phu nhân, nàng không cho ta hôn…”
“Đi đường mệt nhọc, người đầy bụi bẩn.”
“Chuyện đó dễ mà! Ta đã sai người chuẩn bị nước nóng, bây giờ liền đưa nàng đi tắm rửa.”
“Không phải vậy, Ngôn Tín, ta…”
Bẩn không chỉ là bẩn trên thân, tắm rửa cũng chẳng phải chuyện có thể dễ dàng tẩy sạch.
Cơm trưa không ăn được, cơm tối suýt nữa không gượng dậy nổi mà dùng.
Nha hoàn đứng ngoài cửa nhẹ giọng bẩm báo, nói bữa tối đã dọn xong, hỏi khi nào tướng quân dùng bữa?
Hỏi tướng quân ư? Ha…
Đây vốn dĩ là viện của ta mà.
“Hữu thê, nàng đói không? Muốn dọn cơm vào phòng ăn hay sang bên chỗ bà nội dùng bữa?”