Bà tử kia đảo tròn con mắt:
“Hầu gia thứ tội! Tiểu thiếu gia bỗng dưng phát sốt nặng, mê man trong cơn ác mộng cứ luôn miệng gọi ‘phụ thân’, nô tỳ cũng là bất đắc dĩ mới mạo phạm như thế.”
Nghe nhắc tới tiểu thiếu gia, ánh mắt Cố Đình Dạ lập tức sáng tỏ, nhìn ta cũng có phần áy náy.
Ta chân thành nói:
“Phu quân đừng vội, thiếp có một thiếp mời của ngự y Thái y viện, mau sai người mời ngài ấy đến xem bệnh cho tiểu thiếu gia.”
Bà tử kia không nhúc nhích, chỉ ngước mắt chờ ý Hầu gia.
Ta vội thúc giục:
“Còn không mau đi? Lỡ để bệnh tình tiểu thiếu gia trở nặng, ai chịu nổi trách nhiệm?”
Nói xong, ta bèn lấy lui làm tiến, dịu giọng nói sẽ theo chàng cùng đi thăm tiểu thiếu gia một chuyến.
Cố Đình Dạ sắc mặt trầm xuống, hiển nhiên đã nhận ra điều bất ổn, lạnh giọng quát:
“Trước tiên hãy mời Thái y, có chuyện gì chờ hồi bẩm sau.”
Bà tử lộ vẻ không cam lòng, vẫn cố gắng nói thêm:
“Thiếu gia chỉ là phát sốt thông thường, để đại phu bình thường khám qua là được, chỉ là… nó cứ luôn miệng gọi muốn gặp Hầu gia…”
Bà tử cúi đầu suốt, toàn không hay biết sắc mặt Cố Đình Dạ đã sớm u ám như mực.
Đêm tân hôn, lấy cớ hài tử phát sốt lại chậm chạp không chịu mời Thái y, kẻ sáng mắt ai cũng nhìn ra đây là trò tranh sủng của Lục Thiên Thiên.
Mới đêm đầu nhập phủ, nếu vì một tiểu thiếp mà vứt bỏ chính thất, Cố Đình Dạ dám làm, thiên hạ tất dám tấu lên chuyện “sủng thiếp diệt thê”.
Ta trầm mặc không nói, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh hắn.
Chàng giận dữ mở lời:
“Có bệnh thì mời Thái y, gọi ta làm gì?”
Bà tử đành cúi đầu cáo lui, ta bèn dịu dàng khuyên giải vài câu.
…
Ánh lửa lay động, khi bốn mắt nhìn nhau, ta đỏ mặt nghiêng đầu tránh né.
Cố Đình Dạ khẽ cười mang vài phần tà khí, liền ôm lấy vòng eo nhỏ của ta, cùng ta hoan hảo loan phòng.
Ngoài đời, ta là Hầu phu nhân đoan trang giữ lễ, nhưng trong khuê phòng, lại là tân nương mềm mại bám riết.