Nàng và Hoàng hậu vốn là cố giao thuở khuê phòng, nên ngỡ rằng người sẽ dung thứ cho nàng.
Ai ngờ Hoàng hậu chỉ lạnh giọng cười khẽ:
“Danh tiếng của ngươi ai chẳng biết? Chưa gả mà đã thông dâm với nam tử, cam lòng làm ngoại thất. Phụ thân ngươi quả là liệt sĩ, nhưng ngươi thì chẳng thừa hưởng được nửa phần khí cốt! Ham mê hưởng lạc đã đành, nay còn dám phạm thượng vô lễ, đúng là đại nghịch bất đạo!”
“Người đâu, tát mười cái, ném ra khỏi cung cho bản cung!”
Bà tử trong cung tay dày da cứng, một cái tát đủ để phá hủy dung nhan, huống chi là mười?
Lục Thiên Thiên lập tức quỳ sụp xuống cầu xin:
“Xin Hoàng hậu nương nương tha tội, chỉ là nhất thời hồ đồ… xin người nể mặt công lao của phụ thân thiếp mà tha thứ…”
Nói chưa dứt, sắc mặt Hoàng hậu càng lạnh như băng:
“Bản cung ghét nhất chính là hạng người núp bóng cha mẹ mà vênh váo tự đắc!”
Mười cái tát nện xuống như trời giáng, dung nhan diễm lệ của nàng bị đánh đến sưng phù, chẳng khác gì đầu heo.
Ta đứng bên nhìn cảnh đó với ánh mắt lạnh lẽo, trong lòng âm thầm quan sát: Hoàng hậu nương nương một giọt rượu thịt cũng không động đến.
Nhìn kỹ lại, thấy dưới mắt người có quầng xanh, bụng dưới hơi nhô lên, rõ ràng là mang thai, nhưng trên người lại nồng nặc mùi ngải cứu.
Tháng thai còn non, đã dùng ngải, chỉ sợ thai khí không ổn, dù sinh được e cũng là thai chết.
Hoàng thượng năm nay đã hơn sáu mươi, long thể suy nhược, đã chẳng còn như trước.
Thế nhưng hoàng tử dưới gối lại thưa thớt, Hoàng hậu nhập cung ba năm vẫn chưa sinh nở, Đông cung vẫn để trống, chỉ e người đã gấp gáp.
Trong một góc không người để ý, ta nhẹ nhàng mỉm cười với Hoàng hậu, rồi làm ra vẻ buồn nôn, tay che miệng khẽ run.
Ánh mắt Hoàng hậu chợt lóe sáng, lập tức thì thầm với bà mụ bên cạnh vài câu.
Trong yến tiệc sau đó, có một cung nữ mang theo mùi thuốc tiến đến gần ta, rót rượu thì tay bỗng trượt, rượu đổ đầy lên người ta.
Nàng ta đang bắt mạch.
Ta giả vờ không hay, vội đứng dậy lấy cớ đi thay y phục.
Khoảnh khắc xoay người, ta thấy rõ ánh mắt đối đáp của cung nữ ấy với bà mụ bên cạnh Hoàng hậu, rõ ràng là đạt được điều gì đó.
Lục Thiên Thiên ngỡ tâm tư ta chỉ quanh quẩn ở Hầu phủ, chẳng biết rằng thứ ta muốn, còn vượt xa cả hậu viện.