Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, lứa học sinh cuối cấp rộn ràng sắp xếp hành lý, được cha mẹ đón khỏi trường học. Cô giáo ở nhà trọ hỏi Miêu Tĩnh định bao giờ dọn đi, Miêu Tĩnh không biết trả lời thế nào, vậy là cô ấy bèn liên lạc với Trần Dị.
Sáu giờ sáng anh đến đón cô, bộ điệu ương ngạnh phóng túng, ánh mắt nhìn cô xa cách và lãnh đạm. Người ngợm anh sực nức mùi thuốc lá, mùi nước hoa, mùi mồ hôi hỗn tạp, dưới mắt một mảng màu xanh nhạt, đoán chừng là thức trắng đêm không ngủ. Anh quẳng hành lý của Miêu Tĩnh vào trong xe.
Xoay vô lăng chạy về nhà, giữa chừng Trần Dị nhận một cuộc điện thoại, người đầu dây bên kia gặp một vấn đề hóc búa cần trao đổi, nay tìm Trần Dị bày mưu tính kế nhằm vận dụng nhờ vả các mối quan hệ. Trần Dị mải mê nói chuyện cùng người ta, lúc cúp máy mới thấy Miêu Tĩnh quay mặt nhìn ngoài cửa sổ, sườn mặt hiền hòa xinh xắn, đôi mày hàng mi đen nhánh như mực chất chứa nét cô đơn, toát một vẻ đẹp đẽ, sống động khó tả.
Hai người xách đồ lên tầng, trong nhà đồ đạc bừa bộn. Hai tháng nay anh cũng ít khi ở nhà, lười dọn dẹp quét tước. Đẩy Miêu Tĩnh đang đứng trơ chẳng biết đặt chân ở đâu một cái, cô loạng choạng dúi người về đằng trước, đá trúng chai bia nằm lăn lóc dưới đất.
“Biết điều nó vào, ít ra ngoài thôi, bớt gây thêm chuyện cho tao, có chuyện gì đợi nhận được giấy thông báo trúng tuyển hẵng nói sau.”
Trần Dị thấy Miêu Tĩnh đi một mạch về buồng, đứng sau lưng cô khẽ quát: “Nghe thấy chưa đấy?”
“Biết rồi.”
Đồ ăn đồ uống trong nhà không thiếu thứ gì, thời tiết nóng nực, Miêu Tĩnh ở nhà thu dọn nhà cửa, đọc sách, đi ngủ, lên mạng kiếm việc bán thời gian, lủi thủi mãi trong nhà chẳng bước chân ra khỏi cửa, kiên nhẫn đợi công bố điểm thi đại học của mình. Cô dự đoán điểm sẽ không thấp, hẳn sẽ đậu được vào một ngôi trường tốt.
Không phải ngày nào Trần Dị cũng về. Đôi khi hai, ba hôm về một chuyến, tiện tay mang ít đồ ăn về nhét vào tủ lạnh, xem Miêu Tĩnh ở nhà làm gì.
Tóc cô nuôi dài quá, bèn cuộn lên tới ngang vai. Vì chẳng đi đâu nên suốt cả ngày cô mặc mỗi bộ váy ngủ rộng rãi, bỗng tự nhiên thảnh thơi hẳn. Cô chỉ đọc sách, xem tivi, lịch làm việc nghỉ ngơi cũng đảo lộn theo. Có những rạng sáng hai ba giờ Trần Dị về nhà, bắt gặp cô vùi mình trên sô pha tập trung xem tivi, đèn đóm trong nhà tắt hết, chỉ có màn hình tivi hắt lên gương mặt cô một dải ánh sáng trải dập dờn như sóng, đôi chân thon gầy trắng muốt cuộn tròn. Thỉnh thoảng thì cứ thế nằm ngủ luôn ở đấy, chiếc quạt phả luồng gió mát thổi tung đám tóc lòa xòa nơi má cô, trông tựa một con búp bê sứ tĩnh lặng, hay cũng giống như người đẹp ngủ trong rừng.
Cặp mắt đen kịt của anh nhìn cô chăm chăm, lặng im không lên tiếng, ánh nhìn nặng nề chẳng biết đang suy tư điều gì. Anh lay cô dậy, sai cô đi làm gì đó cho anh ăn bằng một giọng thô trầm. Miêu Tĩnh ngước khuôn mặt hằn vết đỏ do tư thế nằm, lười biếng ngáp một cái, vào phòng bếp nấu cho anh bát mì canh suông. Đầu óc đương lúc đình trệ, cô rắc hẳn một dúm muối, rồi tìm chút đồ ăn thừa trong tủ lạnh ra xử lý qua quýt cho anh, sau đó lẳng lặng quay về sô pha xem tivi. Trần Dị ăn bát mì mặn chát kia cũng cảm nhận được điều bất thường – đối diện với anh, trái tim cô đã nguội lạnh rồi.
Con nhỏ thối tha này thật vô lương tâm.
“Cả ngày ở nhà mà không thèm giặt đồ giặt điếc gì luôn à?” Ăn mì xong, Trần Dị tu nước ừng ực, cầm chai nước đứng cạnh sô pha, “Quần áo của tao đâu?”
“Giặt rồi.” Cô chống má dán mắt nhìn tivi, chậm chạp đáp lời anh, “Phơi hết ngoài ban công đấy, anh tự tìm đi.”
Trần Dị quét lưỡi qua hàm sau, chống nạnh sải bước dài.
Có lúc giữa trưa trời đứng bóng về một chuyến, căn nhà lặng ngắt như tờ, cô nằm yên giấc trên giường, Trần Dị thẳng thừng mở cửa buồng cô nói chuyện với cô. Bị anh làm phiền, Miêu Tĩnh đành giơ cánh tay che mắt mình, nhăn mặt ngủ tiếp. Anh bước tới nắm cánh tay cô, gọi cô dậy ăn trưa. Miêu Tĩnh kìm nén sự bực dọc, nhấc mình dậy đi ra bàn ăn ngồi với anh, nhưng chỉ gắp mấy gắp. Anh không bắt cô nấu cơm mà đóng gói đồ ăn trưa ở khách sạn đem về. Miêu Tĩnh ăn xong, bưng cái bát đựng tôm đã bóc vỏ ra ngoài. Anh hỏi cô đi đâu, bụng thấy không vui vì cô lại đi trong bộ váy ngủ. Miêu Tĩnh mặc áo khoác, bảo đi xuống dưới cho lũ mèo lang thang ăn.
Từ ban công, anh thấy cô ngồi xổm cạnh chiếc thùng rác dưới tầng, thân mật vuốt v e mấy con mèo hoang phì nhiêu đ ẫy đà. Trông lưng và cánh tay cô gầy tong teo ốm yếu, hiển nhiên quá nửa số đồ ăn anh mang về mấy bữa nay đã nằm gọn trong bụng mèo hoang hết.
Ngày công bố kết quả kỳ tuyển sinh đại học, Trần Dị đọc được tin, hai ngày nay anh không có thời gian về, bèn gọi điện hỏi Miêu Tĩnh điểm thi ra sao. Điện thoại mãi chẳng kết nối, anh vội vã gạt hết mọi công việc chạy về nhà. Miêu Tĩnh vắng nhà, nhưng lại bỏ điện thoại trong nhà. Trần Dị sốt ruột đi tìm cô, bắt gặp Miêu Tĩnh đang xách chiếc bánh kem nhỏ một cách thảm thương về, lạnh lùng nhìn anh rồi xoay gót, tiếp tục đi con đường của mình.
Trần Dị thở phào nhẹ nhõm, hỏi cô ra ngoài sao không mang điện thoại. Miêu Tĩnh hờ hững bảo quên. Nói đến điểm thi đại học, cô đã tra thành tích của mình, tổng cộng 653 điểm, có cơ hội theo học tại một ngôi trường rất tốt.
“Mua bánh kem bé tí thế để ăn mừng à?” Anh cười mủm mỉm, “Để tao bảo đứa nào mua cái bánh to hơn đem qua đây, ăn cho đã.”
“Khỏi cần, ngấy lắm, em không thích.” Giọng cô bình bình, “Tiệm bánh kem này tổ chức sự kiện, căn cứ điểm thi đại học người ta sẽ giao bánh miễn phí cho ăn thử.”
Trần Dị nảy ý, đang nghĩ sẽ dẫn cô đi ăn bữa cơm làm vài hoạt động chúc mừng. Miêu Tĩnh tỏ thái độ ơ hờ, xé mở hộp bánh kem, lấy thìa xúc ăn mấy miếng rồi lại về giường mình nằm, cầm đọc cuốn sách tham khảo nguyện vọng bổ sung.
“Miêu Tĩnh, tao nói mày có nghe không đấy?”
Cô nhắm mắt làm lơ, đắp chăn đi ngủ.
Lúc điền nguyện vọng, Miêu Tĩnh chọn toàn những Tr**ng X* tít đây, gửi cho Trần Dị xem, cô làm đúng như điều anh hằng mong muốn. Khi đó Trần Dị đang xã giao, thấy điện thoại hiện tin nhắn, vô tình liếc thoáng, biểu cảm bỗng hơi mất tự nhiên, đáy mắt ẩn giấu một vùng tối tăm nhạt nhòa, song không nói gì, chỉ nhắn lại Miêu Tĩnh một chữ: Được.
Điền xong nguyện vọng đại học, Miêu Tĩnh định ra ngoài làm việc. Tiền học đại học có thể đi xin vay vốn sinh viên, nhưng tiền sinh hoạt và tiền đi lại chắc chắn không thể thiếu. Cô tìm cho mình một công việc làm trong hè, nơi làm việc là một xưởng điện tử nằm ở ngoại ô, tiền lương một tháng hai ngàn rưỡi bao ăn bao ở, làm hai tháng cũng tương đối đủ tiền. Cô xếp vài bộ quần áo, chẳng buồn nói với Trần Dị tiếng nào đã đi luôn.
Xưởng điện tử làm việc mười tiếng đồng hồ một ngày, công việc khá đơn giản, chỉ là đổi ca trực thì hơi mệt. Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, Miêu Tĩnh nhận được điện thoại của Trần Dị. Anh hỏi cô ở đâu, Miêu Tĩnh bảo đang làm việc. Qua điện thoại, giọng điệu anh nghe rất tệ, bảo nếu cô còn cái kiểu im ỉm chạy ra ngoài thế nữa, anh sẽ đập cô một trận nên thân.
Miêu Tĩnh lạnh mặt, thẳng tay dập máy.
Trần Dị tự tìm tới xưởng điện tử, cau mày quan sát tình cảnh trong xưởng, giục cô dọn đồ về nhà. Miêu Tĩnh không chịu, anh lôi cổ cô lên xe, mắng cô là đồ vô lương tâm, không biết điều, nhà này không có mấy đồng tiền cô kiếm cũng chả chết đói được, bắt cô phải ở yên trong nhà.