Lễ Giáng sinh đầu tiên Miêu Tĩnh đón khi lên đại học. Nhà trường tổ chức hẹn hò nhóm và văn nghệ tiệc tối. Cô nhận được rất nhiều táo và những món quà nhỏ.
Đêm bình an 24 tháng 12, sinh nhật hai mươi tuổi của Trần Dị.
Đó là lần cuối cô thử gọi cho anh, số máy đã thành một dãy số rỗng từ lâu. Đằng Thành vẫn bình yên vô sự. Những người cô liên lạc được đều bảo Trần Dị ra ngoài phấn đấu làm việc rồi, anh đã chạy theo sự nghiệp lớn lao của mình. Ngay cả cảnh sát Chu cũng giải thích kiểu đấy, nhắn nhủ Miêu Tĩnh đừng lo lắng, cứ tập trung học hành đi.
Cô bình tĩnh đón nhận sự thật này.
Sớm đã có dấu hiệu báo trước cảnh mỗi người đi một ngả. Nếu cả hai mất đi sợi dây ràng buộc của cuộc đời, ắt sẽ trở thành những con người xa lạ không tồn tại bất cứ chủ đề chung nào. Hơn nữa trước đó cũng đã nói, anh cho cô tám vạn tệ, đủ để cô trang trải bốn năm đại học mà không cần phải phiền hà đến anh nữa.
Nói anh tốt, thực chất là anh trọng nghĩa, còn nói anh tệ thì cũng chính là sự vô tình anh dành cho cô. Tóm lại rằng hai người không còn vướng bận gì, tự vui với niềm vui riêng. Lãng quên được, bỏ qua được những chuyện trước kia có khi lại cần thiết, giờ chỉ cần sống cho trọn vẹn cuộc sống hạnh phúc của mình.
Miêu Tĩnh đã sống rất nghiêm túc. Tháp ngà dựng trong thành phố lớn được ví như một thế giới xa vời không tưởng, bất kỳ ai cũng có thể tìm thấy mảnh đất phù hợp với cuộc sống của mình. Ở đại học, cô vẫn xuất sắc như xưa, ngoại hình xinh xắn, chịu khó học hành, tính tình xa cách, khiêm tốn và tự lập. Mỗi nghỉ đông và nghỉ hè cô luôn ở lại trường cống hiến cho sự học hoặc tìm công ty thực tập, là một cô gái sống rất thực tế và có suy nghĩ. Miêu Tĩnh thuộc dạng khá nổi tiếng trong trường, cũng dần làm quen được với lối sinh hoạt và học tập. Cộng thêm tỷ lệ nhiều nam ít nữ của trường kỹ thuật, nên hào quang ở cô càng tỏa chiếu chói lọi, người theo đuổi nườm nượp.
Học đại học đương nhiên cũng phải có yêu đương. Trong số những người theo đuổi Miêu Tĩnh, kiểu bắt chuyện tán tỉnh hoặc nịnh nọt xum xoe có rất nhiều, và cũng không ít những anh chàng khôi ngô sáng láng. Song Miêu Tĩnh chỉ làm ngơ. Có cậu chàng nọ bên học viện thể thao, người cao ráo đẹp trai, vừa man vừa hoang dã, cơ bắp săn chắc vóc dáng khỏe đẹp, hừng hực hoóc-môn nam, theo sau lưng cậu ta là một đám anh em, làm mấy cô ở chung ký túc xá ưng hết sức. Nhưng Miêu Tĩnh không khoái loại hình này, chỉ thấy bình thường.
Học cùng học viện với Miêu Tĩnh còn có một cậu trai tính luôn vui tươi và rất gần gũi, học chung chuyên ngành và tham gia chung câu lạc bộ với cô, cư xử rất lịch thiệp dẫu mấy bận khéo léo bày tỏ đều bị Miêu Tĩnh từ chối. Rồi mọi chuyện cứ vậy trôi qua mà chẳng để lại một dấu vết gì, cậu ta và Miêu Tĩnh tiếp tục làm bạn. Những khi đi với nhau, cậu ta cũng thể hiện rất tự nhiên, là một người thẳng thắn rạch ròi.
Trần Dị như hòn đá chìm dưới biển rộng, náu mình ở nơi sâu nhất của đại dương mênh mông. Mối liên hệ giữa Miêu Tĩnh và Đằng Thành mỗi lúc một phai mòn, dần bớt liên lạc hơn với những đứa bạn thời cấp 3. Tin tức đến từ Đằng Thành càng ngày càng ít, cho tới khi bặt thinh. Nếu không phải cố ý nhớ lại, thì Miêu Tĩnh cũng cảm thấy mình đã dần dần quên đi những ký ức kia, quên đi thành phố nhỏ bé của cái tiết trời oi ả và cuộc sống xưa kia.
Hai năm đó Trần Dị đang ở biên giới Vân Nam.
Sau khi Miêu Tĩnh đi, đúng là anh đã cảm nhận được sự thoải mái và tự do trước nay chưa từng có. Không trói buộc, không gánh nặng, không còn thấp thỏm vì ở nhà vẫn có một người đấy, cũng không cần phải cãi nhau hay chiến tranh lạnh. Thậm chí anh còn xuất hiện nhiều hơn trong khuôn mặt tươi cười trước đám Ba Tử, ai nấy đều nhận ra được sự tự tại của anh.
Anh bán mạng cho Trương Thực và Trạch Phong Mậu, ngầm làm người chỉ điểm cho Chu Khang An. Đó là một chiến dịch mang mã số “708”, cảnh sát muốn biến Trạch Phong Mậu thành mũi nhọn hòng quét sạch các thế lực đen ở Đằng Thành, với cái cớ là một mảnh đất xây dựng bị phá bỏ và di dời ở trung tâm Đằng Thành, cùng các sự kiện lớn lớn nhỏ nhỏ, cuối cùng chậm rãi khơi mào cuộc tranh đấu giữa các phe phái băng đảng. Trần Dị đứng phía trong khuấy đảo nước đục. Tất nhiên, Ba Tử đi theo Trần Dị, nên chính vào thời điểm đó đã gặp tai nạn ngoài ý muốn.
Sau trận bạo loạn, rất nhiều thế lực đen sụp đổ, trong số đó cũng bao gồm cả hộp đêm và Trương Thực. Trạch Phong Mậu nhận được tin báo trước bèn lặng lẽ chuồn mất, chạy trốn về căn cứ ở Tam Giác Vàng. Bên đấy có bang phái cũ của ông ta, có tên thuộc hạ năm xưa từng phạm tội thay, từng bán mạng cho ông ta và hiện cũng đang quản lý súng ống đạn dược cùng với nhà máy thuốc phiện của ông ta.
Ông lớn đứng sau màn nghe tin bỏ trốn, chiến dịch lần này sắp thành lại hỏng. Nửa số súng ống và thuốc phiện ở Đằng Thành xuất phát từ tay Trạch Phong Mậu. Trần Dị và Chu Khang An đã có một cuộc trao đổi kỹ càng, anh quyết định chạy qua Tam Giác Vàng dưới danh nghĩa một kẻ bị lọt lưới nên bỏ trốn, tới cậy nhờ Trạch Phong Mậu ngay tại thời điểm mấu chốt này.
Cuộc sống hiển nhiên là chẳng hề tốt lành, Trạch Phong Mậu xảo quyệt làm sao tin tưởng Trần Dị được, nhiều lần ông ta còn nảy ý muốn gi3t chết Trần Dị. Khoảng thời gian ấy Trần Dị sống trong chán chường và u ám, mấy lần đứng giữa ranh giới của sự sống cái chết. Anh lén đánh bạc, bán máu, vận dụng đủ mọi thủ đoạn thấp kém nhằm mưu sinh. Cứ nhẫn nhục vậy hơn một năm trời mới lại được Trạch Phong Mậu nhận làm đàn em, giúp ông ta trông coi căn cứ, chạy mấy việc lặt vặt tạp nham để có hộp cơm ăn.
Trần Dị làm thuộc hạ cho Trạch Phong Mậu một năm, liên lạc cách quãng với Chu Khang An. Trong một lần hành động, Đằng Thành và một số cảnh sát bắt tay nhau phá hủy hang ổ của Trạch Phong Mậu, lần đó cũng xảy ra một trận mưa bom bão đạn. Người của Trạch Phong Mậu chết vô số, ông ta dẫn theo hai tên tùy tùng vội vã trốn sang Đông Nam Á, Trần Dị âm thầm rút về nước.
Đại học năm thứ ba, Miêu Tĩnh đã quen với cuộc sống mới.
Khuôn mặt xinh đẹp dần trút bỏ nét ngây ngô thời thiếu nữ, lột xác thành cô gái trẻ đẹp chốn thành thị, suy nghĩ dần chín chắn hơn, biết cân bằng giữa việc học và thực tập, có thời gian trau dồi nâng cao bản thân hoặc dạo phố thư giãn, vào thư viện học hay du lịch vận động, lối sống vui tươi và lành mạnh, quãng đời đại học vô ưu vô lo. Đương nhiên cũng dần thân thiết hơn với chàng trai học chung học viện kia. Cả hai thành lập một mối quan hệ trên tình bạn.
Quả ngân hạnh rơi đầy khắp sân trường, trông tựa bức tranh sơn dầu đậm sắc vàng óng. Thêm ánh mặt trời rực rỡ chói chang, đi bộ hay đạp xe ngang qua cũng đều toát lên nét đẹp vừa thơ mộng vừa thắm thiết. Sức sống căng tràn của thanh xuân hiển hiện trên mỗi một gương mặt trong sân trường này.
Phút giây tuyệt vời và nắng cũng thế. Miêu Tĩnh đi cùng bạn ra sân thể dục chơi quần vợt. Dáng cô dẻo dai cao gầy, mặc bộ váy thể thao màu trắng, cách ăn mặc dẫu có mộc mạc giản dị cỡ nào thì vẫn cứ nhận thấy được hơi thở tuổi xanh khiến ai nhìn cũng rung động.
Trần Dị từng tới trường của cô một lần.
Tiết cuối thu, anh mặc rất ít, có vẻ là đến từ phương Nam nóng nực, diện nguyên cả cây đen lấm bẩn. Chiếc áo phông và quần bò rẻ tiền, mặt mũi nom có phần hung dữ và nổi loạn, đội mũ lưỡi trai màu xám, tay cầm chiếc jacket rách tả tơi. Từ thân hình cao lớn rắn rỏi và bước chân mạnh mẽ, có thể thấy đây là một thanh niên rất trẻ, rất tuấn tú.
Anh dạo một vòng quanh trường, đứng ở xa xa nhìn sân thể dục tấp nập. Chỉ liếc mắt cái anh đã trông thấy một bóng người lẫn giữa đám đông. Dưới ánh dương chói lòa, những hình bóng trẻ trung ấy đầy sinh lực và cười nói vô tư hồn nhiên. Chẳng cần đến gần, anh cũng cảm giác được vẻ đẹp thuần khiết của cuộc sống này.
Anh ngồi ở chỗ khuất nẻo quan sát một lúc, tâm trạng vô cùng bình tĩnh, cũng rất hưởng thụ việc đến đây dạo chơi ngắm cảnh, thích chí hút một điếu thuốc. Khi hút xong, anh đứng dậy, hơi cau mày, ném mẩu thẩu xuống đất, chân nghiền thật mạnh, rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía xa, nhả một làn khói thuốc tê cay, lẳng lặng cáo biệt: “Miêu Tĩnh, anh mày đi đây.”
Không người nào hay biết, anh đã phải dựa vào cô mới gượng mình sống qua được những tháng ngày tối tăm suốt hai năm ấy.
Hiện giờ, rốt cuộc… không còn cần ai nữa rồi.
Sải chân bước ra ngoài vài bước, anh lại xoay người về, nhặt mẩu thuốc lá dưới đất tiện tay ném vào thùng rác ven đường, đi tới một góc vắng vẻ, vươn cánh tay, trèo tường nhảy ra khỏi trường học.
Trần Dị trở về Đằng Thành, bắt đầu xoay xở với cuộc sống mới của mình.
Đến đông trời đổ tuyết, Miêu Tĩnh có người bạn trai đầu tiên.
Nói là người đầu tiên, nhưng cô vẫn cứ mãi kề cà không tài nào thốt ra miệng được ba chữ “mối tình đầu”. Thứ tình yêu khờ dại thuở ban sơ ấy, cô đã trao cho một người khác mất rồi.
Người bạn trai là anh chàng hoàn mỹ nhất trong số đám con trai theo đuổi cô, vừa dịu dàng vừa ga lăng; nhớ rõ kỳ kinh nguyệt, sinh nhật và các ngày kỷ niệm của cô; thường hay mang lại cho cô những điều bất ngờ nho nhỏ, có cả lãng mạn và thú vị; biết chăm sóc chu đáo mọi thứ cho cô, lúc trên giường cũng rất quan tâm đ ến cảm xúc của cô. Trong quá trình yêu đương, hai người đã cùng làm cả trăm chuyện mà những cặp tình nhân vẫn làm, đúng chuẩn khuôn mẫu của tình yêu.
Người bạn trai dạy Miêu Tĩnh yêu là gì, phải yêu thế nào, chăm sóc người kia ra sao. Cô cũng rất thích được bảo bọc trong tình yêu, chân thành cảm nhận trái tim người khác. Dường như cô đã sa vào giai đoạn yêu cuồng nhiệt, có một sự rung động bung mở đột ngột và đầy khờ khạo. Càng ngày cô càng thích cậu ta, càng ngày càng ỷ lại cậu ta.