*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vụ hỏa hoạn ở phòng bida khi trước đã để lại mấy vết sẹo trên cả hai cánh tay Trần Dị, vì khí hậu ấm lạnh của Bogota nên trước nay luôn được giấu kín dưới tay áo. Sau khi có Cam Cam, anh bèn lặng lẽ đi tìm một thợ xăm mình.
Trên mỗi cánh tay trái và phải đều có một hình xăm: kiểu hoạt hình đáng yêu cho Cam Cam và phong cách hầm hố ngông cuồng cho Miêu Tĩnh.
Miêu Tĩnh phát hiện ra điều bất thường lúc anh vào phòng tắm c ởi quần áo, cô bước qua đưa tay chạm vào lần sờ thật kỹ, rồi sau đó khẽ hít vào một hơi, trong đôi mắt đã ngân ngấn ánh lệ.
Cô vẫn chưa dứt khỏi thời kỳ tâm trạng lên xuống phập phồng sau sinh nở, bất kỳ cảm xúc nhỏ nhoi nào một khi manh nha đều sẽ bị phóng đại ngay – hình xăm dành cho riêng cô là một mảng sắc màu lộn xộn ngổn ngang với nhiều đường xăm đan chồng lên nhau, nhưng nhìn kỹ thì vẫn thấy được những chi tiết nằm lẫn trong đó: có hoa hồng rực lửa, có mặt trời lúc lặn tỏa chiếu như sao, nắm tay và bóng lưng, hôn nhau và ôm nhau.
Vòng sang cánh tay còn lại với hoa văn đơn giản và tươi sáng: một quả cam vẽ phỏng theo hình khinh khí cầu, bên cạnh giỏ treo là một mái đầu bé tí teo được thắt thêm cái bím tóc nhỏ.
Anh hỏi: “Ngầu không?”
Giọng cô nghẹn ngào vang lên từ trong lòng anh: “Siêu ngầu.”
Người bày tỏ sự hân hạnh và tinh thần ủng hộ anh chỉ có mình Miêu Tĩnh, bởi Cam Cam ba tháng tuổi vẫn chưa có bím tóc nhỏ, trên đỉnh đầu chỉ lơ thơ mỗi vài sợi hoe vàng mềm như nhung. Được ẵm dí sát vào xem
vật tổ
mới của bố mình, bé con không vui quay ngoắt mặt đi, ê a ngọ nguậy đòi ra chỗ khác.
Có vẻ Cam Cam với bố em không hợp tần số nhau lắm, chỉ thích mẹ vừa thơm vừa mềm, dịu dàng ru em ngủ chứ không ưa gì ông bố người cứng như đá, lần nào cũng lăm le gỡ em ra khỏi người mẹ.
Trần Dị khom lưng, ngón tay chọt chọt cái má bầu bĩnh của con gái: “Ê! Nể mặt tí đi, ông đây là ông nhà cô đấy.”
Bé con méo xệch miệng, không thích anh động tay động chân thế là gào khóc oang oang.
Ứ nể là ứ nể.
Không biết là vì nhà nhiều người hay tại Trần Dị là phái nam duy nhất trong nhà mà em bé Cam Cam lúc nào cũng tỏ ra ghét bố lạ thường, hễ bố bồng bố bế là cáu, thường sẽ phản kháng bằng cách phun sữa phì phì hoặc khóc lóc ầm ĩ. Mấy lần Trần Dị thay bỉm cho con, Cam Cam lại họa cả một tấm bản đồ lên người anh chẳng buồn nể nang gì. Kể từ đó trở đi, giữa hai bố con xuất hiện ngay một đường phân cách rõ ràng – cặp ông bố và con gái này dành phần lớn thời gian ở cạnh nhau chỉ để đấu mắt với nhau; chỉ cần anh nhếch mày làm mặt hề, huýt sáo hay búng tay thôi cũng đủ khiến Cam Cam xù lông, càng khỏi bàn tới chuyện Trần Dị luôn là kẻ xách Cam Cam sang buồng Pereira ngủ mỗi tối, thành công gieo rắc mầm mống căm hờn vào lòng con gái.
Buồng của bố mẹ không phải buồng của em, hằng ngày em chỉ được vào chơi một lúc, đến tối bố vừa về nhà là mẹ sẽ chẳng rảnh đâu mà thơm em ôm em nữa, làm em chỉ có thể chơi với Pereira; bố còn hay thói mặt dày khoác lác, bảo ban ngày mẹ là của em, buổi tối mẹ sẽ là của bố, hừ, em là em bé đấy, sao người lớn lại đi giành với em bé được cơ chứ.
Miêu Tĩnh vẫn đang trong kỳ cho con bú, trước khi đi ngủ phải cho ti mẹ một lần, chỉ ước sao dỗ được cho Cam Cam ngủ thì con sẽ không khóc không quấy, rồi cả nhà sẽ có một buổi tối yên giấc ngon lành.
Đặt con vào trong cũi, xua tay với Pereira, Miêu Tĩnh rón ra rón rén ra khỏi buồng, xong mới thở phào một hơi, mở cửa buồng chính.
Trần Dị đã đợi dài cổ, thậm chí chán đến nỗi phải bật game trên điện thoại chơi.
“Ngủ rồi à?”
“Ngủ rồi.” Miêu Tĩnh vén mớ tóc rủ lòa xòa bên trán lên kẹp gọn gàng bằng kẹp tóc, rồi dọn dẹp lại đồ đạc: “Anh tắm chưa?”
“Chưa.” Mắt anh như hai ô đèn pha lia một lượt khắp người cô, gọi: “Qua đây ngồi này.”
Cô vừa thay váy ngủ, nghe vậy bèn đưa mắt liếc anh, nhấc váy bước qua trong màu má hây hây đỏ ửng, dáng xinh mảnh khảnh yêu kiều, đôi mày nét mặt lả lơi phong tình. Trần Dị xòe bàn tay to, tóm lấy eo cô hí hửng giở trò trắng trợn.
Vì muốn lấy lại cân nặng như trước khi sinh em bé nên Miêu Tĩnh vẫn theo học lớp yoga đều đều. Hai người định hai tháng nữa sẽ cho Cam Cam ra đảo nghỉ mát, Miêu Tĩnh không nỡ bỏ mấy bộ váy đẹp và đồ bơi trong tủ quần áo đi, cứ thèm được diện ra ngoài lần nữa.
“Gầy làm gì, như này là vừa đẹp.” Tay anh nắn b óp rõ mạnh, “Người có thịt một tí anh càng thích.”
Miêu Tĩnh phát biểu một câu bóc trần tâm tư xấu xa của anh: “Anh bóp chỗ không thuộc về anh, khéo con gái anh lại trả thù anh đấy.”
Trần Dị nhướng mày, nở nụ cười đầy bỉ ổi: “Con ăn no rồi dĩ nhiên phải đến lượt anh.”
Bế cô lên chỉ bằng một tay, anh rảo bước nhanh vào phòng tắm. Nước đã được xả đầy bồn, Miêu Tĩnh khó nhọc hớp lấy không khí vì bị chèn giữa bức tường lạnh ngắt và lồ ng ngực nóng rực như lửa của anh. Anh đắm đuối làn hơi mềm và ngọt tinh khiết tỏa ra từ cô; ngẩng đầu lên, giọt nước lăn từ nơi mắt xuống mũi xuống môi cô rồi nhỏ xuống gò má anh; đón lấy cánh môi đào căng mọng ướt át, lại thấy diễm lệ hệt một cô yêu tinh.
Nếu trao đi trọn vẹn thời gian và tình yêu cho người kia thì dường như mỗi một giai đoạn trong cuộc đời đều tồn tại những niềm vui khi mất mà tìm về được. Có con rồi, hai người có vẻ đã đạt đến một độ ăn ý phải gọi là tâm linh tương thông: nhiều lúc dẫu chẳng ai bảo ai song vào cửa hàng lại cùng mua đúng một loại thức ăn đấy; lần nào về tới nhà anh cũng sẽ luôn được nhìn thấy khung cảnh mình tự vẽ ra trong đầu, từ đó nảy sinh một cảm giác thân quen như đã tỏ tường lòng mình sau muôn vàn khúc mắc quanh co, và còn thấy như đang tiến gần thêm một bước đến cuộc sống mới, khởi đầu mới.
Điều mà hai kẻ tay mơ phải tập làm quen là sự có mặt của Cam Cam trên đời, nhất là Trần Dị, vẫn đang học làm sao để trở thành một ông bố.
Lúc Cam Cam được hơn năm tháng, Miêu Tĩnh kết thúc kỳ nghỉ sinh, sau khi suy nghĩ cặn kẽ, cô quyết định về quay về công ty làm việc.
Giao con cho bảo mẫu Pereira, ở nhà còn Meggis đỡ đần, hai người lớn và một em bé trong một khu dân cư luôn làm tốt công tác giữ gìn an ninh trật tự, Miêu Tĩnh nghĩ sao cũng thấy yên tâm.
Mà người khá lo âu lần này lại là Trần Dị – phương pháp nuôi dạy con của Trung Quốc khác kiểu Tây, những gia đình Colombia thường sinh đông con và trên cơ bản thì đều áp dụng đồng loạt cách nuôi thả, cứ đặt Cam Cam xuống đất là em tự chơi được hết một ngày. Hơn nữa đây còn đang sống ở nơi mà mọi người xung quanh đều nói tiếng Tây, vậy nên vỡ lòng tiếng Trung cũng thành vấn đề.
Môi trường làm việc của anh không quá khắt khe quy củ, có khi gặp những chuyện vụn vặt anh sẽ xử lý luôn tại nhà. Đến lúc Cam Cam bắt đầu tập bò đi khắp các xó xỉnh trong nhà, rảnh rỗi là Trần Dị lại đưa Pereira và Cam Cam tới văn phòng mình.
Văn phòng vẫn nằm sát vách quán bar. Trần Dị chừa ra một khoảng không gian để sửa thành khu vực hoạt động cho trẻ nhỏ, quây rào chắn vòng quanh rồi thả Cam Cam vào trong đó, quẳng cho con vài món đồ chơi, nhờ Pereira ở bên trông chừng. Lâu lâu Trần Dị lại quay qua ngó con, nhìn Cam Cam ngậm ti giả ôm búp bê vải xoay vòng vòng 360 độ, sau cùng hai cái tay nhỏ run run bám lên hàng rào, đứng dậy trên đôi chân nần nẫn ngắn ngủn, toét miệng cười với Gino.
Gino rất giỏi pha trò ghẹo em bé vui, lúc không bận gì lại chơi bóng da hoặc bật nhạc nhảy nhót với Cam Cam, công kênh em lên vai xoay tới xoay lui làm em cười khanh khách liên hồi. Phía đối diện Trần Dị đang gọi điện thoại, mắt nhìn không rời cô con gái đang khua khoắng tay chân nhà mình, trong vô thức nụ cười cũng hiển hiện trên khóe môi.