Tôi tiếp tục cắt nhỏ thịt gà, đút từng miếng cho nó ăn.
Nhìn cảnh nó ăn ngấu nghiến, tôi còn rót cho nó ít nước ấm, dặn:
“Ăn chậm thôi. Sau này ngày nào tôi cũng mang đồ cho ăn.”
Từ hôm đó, tôi đưa nó ra khỏi nhà vệ sinh, đặt vào một chiếc thùng giấy sạch sẽ đã chuẩn bị sẵn.
Tinh thần nó cũng khá hơn, mỗi ngày đều bám lấy thành thùng, chờ tôi cho ăn.
Thấy con chồn càng lúc càng thân thiết với tôi, lúc đầu Trương Việt còn xỉa xói mỉa mai:
“Đúng là sinh viên ưu tú, đi tranh đồ người khác vứt bỏ!”
Nhưng về sau, cô ta lười để tâm luôn, mặc kệ tôi ngày ngày chăm sóc nó.
Tôi nghĩ bụng: chờ khi vết thương lành hẳn, tôi sẽ đưa nó trả về rừng núi.
Chỉ là tôi không ngờ – Trương Việt vẫn còn giở trò sau lưng tôi…
4
“Chu Man, mau về đi, con chồn của cậu cắn người rồi!”
Nhưng rõ ràng trước khi rời đi, tôi đã nhốt nó trong lồng cẩn thận cơ mà.
Tôi lập tức bỏ dở thí nghiệm, vội vàng chạy về ký túc xá.
Vừa đến nơi, tôi liền thấy hiệu trưởng đang bị đám phóng viên vây kín, ống kính máy ảnh và micro chĩa thẳng về phía ông.
“Hiệu trưởng, sinh viên nuôi loại động vật này trong trường có phải là vi phạm nội quy không?”
“Giờ chồn vàng đã cắn người, trường định xử lý thế nào? Chẳng lẽ vì cô ta học giỏi mà được bao che, xử nhẹ cho qua à?”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hiệu trưởng. Vừa thấy tôi, sắc mặt ông lập tức sầm xuống:
“Chu Man! Con chồn vàng đó là của em phải không?”
Phía sau ông, Trương Việt nở nụ cười đắc ý.
“Không phải của tôi, là của Trương Việt nuôi.”
Câu nói vừa dứt, toàn bộ phóng viên và hiệu trưởng đồng loạt quay sang nhìn Trương Việt.
Cô ta ra vẻ oan ức, giọng run run:
“Chu Man, tôi với cô không thù không oán, sao cô lại vu oan cho tôi chứ?”
“Con chồn đó rõ ràng là cô nhặt về! Còn nói nó có thể phù hộ cho cô sớm ra kết quả thí nghiệm nữa!”
Thấy tôi và Trương Việt đùn đẩy qua lại, hiệu trưởng tức giận quát lớn:
“Tôi mặc kệ là của ai nuôi, hôm nay phải đem nó đi ngay!”
“Chu Man, em có biết con vật đó đã cắn bạn học không hả? Tiền viện phí – em chịu trách nhiệm!”
Lúc đó tôi mới hiểu, cả ngày nay trong phòng chỉ có mình Trương Việt.
Chắc chắn là cô ta đã cố ý thả chồn ra.
Còn những phóng viên kia — ngoài cô ta, ai có đủ tiền và quan hệ để gọi nhiều người đến như vậy?
Nhưng kết quả xử lý như vậy hiển nhiên vẫn chưa khiến Trương Việt hài lòng.
Cô ta lại sụt sùi, nước mắt lưng tròng, đứng trước ống kính khóc lóc:
“Tôi đã nói từ trước rồi, loài chồn vàng này tà khí, không thể nuôi trong ký túc xá, nhưng Chu Man không nghe!”
“Cô ấy còn mắng tôi nhiều chuyện, nói muốn để chồn vàng cắn tôi cho biết tay!”
“Cô ấy là sinh viên giỏi, giáo viên đều bênh vực, còn đe dọa tôi rằng nếu tôi kể ra, cô ấy sẽ khiến tôi bị đuổi học!”
“Tôi sợ đến mức nhiều đêm không dám ngủ, cũng không dám nói ra…”
Trương Việt vừa nói vừa rơi nước mắt, dáng vẻ đáng thương khiến hiệu trưởng càng cau mày sâu hơn.
Ông chỉ tay mắng thẳng vào tôi:
“Chu Man, cô còn là sinh viên ưu tú đấy à? Trường định tiến cử cô học tiến sĩ, mà cô lại dùng quyền lực bắt nạt bạn học thế này sao?”
“Phải xử lý nghiêm theo đúng nội quy!”
Theo quy định, việc tôi nuôi thú cưng trong trường mà gây thương tích cho người khác là lỗi nặng — có thể bị đuổi học.
Mà tôi thì đang trong quá trình nộp hồ sơ nghiên cứu sinh, thí nghiệm cũng sắp đến giai đoạn công bố…
Trương Việt rõ ràng muốn hủy hoại tất cả của tôi.
Giáo vụ đứng bên cạnh ngập ngừng nói:
“Hiệu trưởng, chuyện này vẫn chưa có bằng chứng rõ ràng.
Chu Man bình thường rất nghiêm túc và xuất sắc, có lẽ còn uẩn khúc, nên tôi nghĩ… nên cho em ấy thêm cơ hội.”
Trương Việt lập tức giả bộ tủi thân:
“Thầy ơi, sao thầy lại thiên vị như vậy?”
“Cô ấy là sinh viên của thầy, còn bọn em thì không à?”
“Thầy cứ bênh cô ấy thế này, người bị thương phải làm sao?”