Mạnh Hủ Hủ vừa rồi còn đang rơi nước mắt, vừa nghe thấy toàn bộ thẻ của tôi bị khóa, khóe miệng liền điên cuồng nhếch lên.
“Thế này không hay lắm đâu sếp Trình, hôm nay vốn dĩ là phu nhân mời khách.
Anh khóa hết thẻ của chị ấy rồi thì chị ấy lấy gì thanh toán.
Bữa cơm này ít nhất cũng phải vạn tệ, đủ để lập án rồi đấy.
Nếu phu nhân mà không trả được tiền, chắc sẽ bị cảnh sát áp giải đi nhỉ.”
Trình Nguyên hít sâu một hơi: “Phạm Dao, cô xin lỗi Hủ Hủ đi, chuyện hôm nay tôi sẽ không truy cứu nữa.”
“Bảo tôi xin lỗi cô ta? Là anh điên hay tôi điên vậy?”
Mạnh Hủ Hủ giả vờ giả vịt khuyên Trình Nguyên: “Sếp Trình, đừng vì em mà làm phu nhân không vui.
Em chỉ là một trợ lý nhỏ, chịu chút ấm ức cũng không sao.
Phu nhân, tất cả là lỗi của tôi, chị đừng giận Sếp Trình nữa, tôi xin lỗi chị.”
Mạnh Hủ Hủ bề ngoài thì nắm lấy cổ tay tôi, thực chất lại dùng lực nhéo tôi một cái thật đau.
Tôi đau điếng, vung tay hất cô ta ra.
“Cút đi!”
Thực ra tôi không dùng lực nhiều, nhưng Mạnh Hủ Hủ lại bay ra ngoài như thật.
Cô ta ngã nhào lên bàn tiệc, kéo theo toàn bộ bát đĩa trên bàn xuống đất.
Bản thân cô ta cũng ngã sóng soài, người ngợm đầy vết dầu mỡ.
Tay còn bị mảnh bát vỡ cứa một đường, máu nhỏ xuống đất.
“Phạm Dao cô quá đáng lắm rồi!”
Trình Nguyên giơ tay tát tôi một cái, mặt tôi bị anh ta đánh lệch sang một bên.
Tôi l**m vệt máu tanh ngọt nơi khóe miệng, đột nhiên cảm thấy nhẹ lòng hẳn, “Anh mù à? Là cô ta dùng lực nhéo tôi trước, tôi còn chưa kịp dùng sức thì cô ta đã giả vờ ngã!”
Trình Nguyên đỡ Mạnh Hủ Hủ dậy, dùng chiếc khăn lụa tôi tặng anh ta vào dịp sinh nhật để băng bó vết thương đang chảy máu cho cô ta.
Chiếc khăn đó có thêu tên anh ta, do chính tay tôi tự thêu.
Giờ đây hai chữ đó đã bị máu của Mạnh Hủ Hủ nhuộm đỏ.
“Chúng ta đi.”
Anh ta khoác vai Mạnh Hủ Hủ, đầu cũng không thèm nhìn lại mà rời đi.
Những người còn lại cũng lần lượt tìm cớ chuồn lẹ.
Phòng bao rộng lớn chỉ còn lại mình tôi.
Phục vụ gõ cửa bước vào: “Xin hỏi chị có thanh toán không ạ?”
Tôi lấy thẻ từ trong túi ra: “Thanh toán.”
Phục vụ quẹt một cái, hiện lên số dư không đủ, “Xin lỗi thưa chị, thẻ này không dùng được.”
Tôi đổi sang một thẻ khác, vẫn là số dư không đủ.
Tổng cộng bảy chiếc thẻ, không một chiếc nào dùng được.
Trình Nguyên thật sự đã khóa sạch thẻ của tôi.
Phục vụ cứ thế nhìn tôi: “Thưa chị, chị không còn phương thức thanh toán nào khác sao?”
Tôi cố gắng liên lạc với bạn thân, nhưng cô ấy cũng không biết đi đâu, không nghe máy cũng không trả lời tin nhắn.
Tôi và nhân viên phục vụ cứ đứng trơ ra đó một cách ngượng ngùng, “Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ thanh toán.”
Phục vụ đã mất kiên nhẫn, anh ta dùng bộ đàm liên lạc với quản lý, “Quản lý Ngô, ở đây có người ăn quỵt này!”
Quản lý khách sạn dẫn theo cảnh sát tới, “Thưa cô, mời cô đi theo chúng tôi một chuyến.”