1
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy những dòng đó, tôi chết lặng.
Đã sống với chồng 7 năm, tôi không tin anh ta lại là loại người như vậy.
Nhưng những gì dòng chữ nói khiến tôi bắt đầu nghi ngờ.
Chồng tôi vẫn dịu dàng đưa thuốc đến.
“Vợ à, uống đi. Anh đã canh lửa hơn hai tiếng mới sắc xong đó.”
“Lão trung y nói uống là chữa khỏi vô sinh.”
“Thuốc này đắt lắm, anh tốn hơn 30 vạn, tiêu sạch mấy tháng lương rồi.”
Dòng chữ hiện lên lần nữa:
[Tuyệt đối đừng uống! Uống vào sẽ thật sự bị vô sinh! Cả gia đình bên chồng sẽ khống chế cô hoàn toàn!]
[Sau đó, chồng cô sẽ nói là vì mua thuốc nên không còn tiền, yêu cầu cô trả lại 280,000 tiền sính lễ.]
[Ngoài kia còn có một "chị ba" đang chờ thời cơ thay thế cô đấy.]
[Haiz, truyện hiện thực mà, không chết một lần thì nữ chính sẽ không tỉnh ra. Tôi ngồi đây xem cô ấy tự hủy đời mình, chết trong tay người chồng thân yêu.]
[Chờ mà xem, khi biết mình thật sự vô sinh, chồng cô sẽ bắt đầu đánh đập, mẹ chồng thì mặt nặng mày nhẹ.]
[Đừng nói nữa, cô ấy yêu quá mà. Sau này vì không muốn ly hôn, nữ chính sẽ mang hết tiền sính lễ và vài trăm triệu tiền hồi môn đưa cho chồng. Chồng vui quá sẽ đá cô ngay. Cuối cùng cô trắng tay, vô sinh cả đời, ra đường thì bị xe tông chết. Sau khi trọng sinh mới biết bộ mặt thật của gã tra nam ấy.]
Tôi nhìn người chồng trước mặt – lịch sự, dịu dàng – khẽ nhếch môi cười.
Không cần trọng sinh.
Kiếp này, tôi cũng sẽ không tha cho anh ta!
Tôi đón lấy bát thuốc.
“Chồng à, anh tốt với em quá.”
Chồng tôi nhìn tôi đầy mong đợi, trong ánh mắt thoáng qua tia sáng lạ.
Ngay lúc đó, tôi đặt bát thuốc xuống.
Gương mặt anh ta chợt hiện lên chút nghi ngờ.
Tôi hơi nhíu mày:
“Thuốc này đắng quá, anh vào bếp lấy cho em ít đường phèn đi.”
“Loại đường vàng em mới mua hôm qua ấy, anh chặt nhỏ ra giúp em nhé.”
Nghe vậy, anh ta hí hửng đi ngay.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta ra khỏi phòng, lập tức đổ thuốc vào bồn rửa tay trong phòng ngủ.
Tôi dùng khăn mặt gói lại ít bã thuốc, bật chế độ ghi âm trên điện thoại.
Khi anh ta quay lại, tôi đã hủy sạch mọi dấu vết.
Tôi đặt lại bát thuốc, giả vờ lau miệng như vừa uống xong.
Bình luận lại nổi lên:
[Trời đất, lần này nữ chính thông minh rồi! Không uống thuốc! Tình tiết bắt đầu hấp dẫn rồi đây!]
[Không lẽ cô ấy đã sớm nghi ngờ có vấn đề trong bát thuốc đó?]
2
Chồng tôi nhìn tôi uống hết bát thuốc, trong mắt thoáng hiện một tia đắc ý.
Anh ta đưa viên đường phèn cho tôi, tôi nhận lấy rồi hỏi:
“Chồng à, anh thật tốt với em. Thuốc này bao nhiêu tiền vậy?”
Anh ta nhìn tôi, khó giấu nổi nụ cười bên khóe miệng:
“Không sao đâu. Ai bảo em là vợ anh chứ. Không đắt lắm, chỉ 30,000 thôi.”
30,000... Anh ta đúng là chịu chi thật.
Chồng tôi là con một trong nhà, cũng là mầm mống duy nhất nối dõi ba đời.
Từ khi tôi đồng ý lấy anh, nhà tôi đã phản đối gay gắt.
Anh và mẹ chồng dỗ dành tôi đủ kiểu, nói rằng anh là con một, sau này toàn bộ tài sản đều là của hai vợ chồng.
Lấy anh rồi nhất định sẽ không phải chịu khổ.
Bị những lời ngon ngọt ấy lừa gạt, dù bố mẹ phản đối đến đâu, tôi vẫn cố chấp kết hôn với anh.
Năm thứ 2 sau khi cưới, chồng tôi nói với tôi:
“Vợ à, chúng ta sinh con đi. Phải là con trai nhé. Nếu không có con trai, sau này anh không thể ghi tên vào gia phả.
Dòng họ chúng ta không thể tuyệt tự từ đời anh được.”
Tôi hiểu cho anh, nên bắt đầu kế hoạch mang thai từ năm đó.
Thế nhưng vận may không mỉm cười.
Tận 7 năm trời, tôi vẫn chưa một lần đậu thai.