14
Miệng Hà Nhạc Nhạc vẫn không ngừng mắng chửi tôi.
Cô ta chết cũng không tin rằng tôi, sau khi không còn Tề Thụ, vẫn có thể sống tốt, thậm chí càng ngày càng thành công.
Còn cô ta, chẳng những không làm được phu nhân giàu sang, mà còn trở thành một cặp vợ chồng oán hận nhau với Tề Thụ.
Tề Thụ chẳng buồn để ý đến cô ta, thậm chí không thèm liếc lấy một cái, quay người đi về phía cửa sau của triển lãm.
Khi thấy Tiểu Tiểu được vệ sĩ dẫn ra, trong mắt anh ta lóe lên tia vui mừng.
Anh ta lục tìm túi áo, cuối cùng móc ra được một viên kẹo.
Là Hà Nhạc Nhạc để vào.
Khi cô ta còn là thực tập sinh, lúc hai người vẫn còn mập mờ, mỗi ngày cô ta đều lén bỏ một viên kẹo vào túi anh ta.
Lúc bị phát hiện, anh ta chỉ bật cười chế giễu:
“Dỗ con nít đấy à?”
Cô ta thì lè lưỡi tinh nghịch:
“Nhưng tổng giám đốc vất vả như vậy, ăn chút đồ ngọt mỗi ngày sẽ thấy vui hơn mà~”
Lúc đó tôi sẽ không nghĩ được mấy chuyện nhỏ nhặt như thế.
Tôi có thời gian thì sẽ nấu cơm thật ngon cho anh ta, nhưng còn chi li như bỏ kẹo thì không.
Vì thế, Tề Thụ thấy mới mẻ, thấy thú vị.
Sau đó, anh ta ly hôn, cưới Hà Nhạc Nhạc.
Ban đầu, mọi chuyện diễn ra đúng như tưởng tượng của anh ta.
Dù tôi đã chặn liên lạc, nhưng anh ta và Hà Nhạc Nhạc sống rất hạnh phúc.
Sự ngây thơ, đáng yêu của cô gái trẻ khiến anh ta cảm thấy thỏa mãn.
Nhưng rồi, con đường khởi nghiệp mà anh ta tưởng sẽ thuận lợi, lại dần dần trở nên gập ghềnh, chông gai.
Anh ta làm việc quần quật, vất vả lắm mới kiếm được chút tiền.
Về đến nhà, thì thấy thẻ bị quẹt sạch.
Thủ phạm thì khoe bộ váy mới:
“Chồng ơi nhìn nè~ có đẹp không?”
Anh ta: “……”
Cả hai cãi nhau ầm trời.
Từ đó trở đi, mọi chuyện như sụp đổ.
Cái ngây thơ mà anh ta từng yêu thích giờ trở thành ngu ngốc, đáng yêu trở thành nũng nịu, còn sự ghen tuông từng làm anh ta say mê thì giờ biến thành nhỏ nhen và mất mặt.
Viên kẹo này, cũng chẳng biết bị nhét vào từ lúc nào rồi bị quên béng.
Nhưng không sao, là con gái anh ta, chắc chắn sẽ hiểu tấm lòng của bố, sẽ không để ý.
“Tiểu Tiểu? Con tên Tiểu Tiểu đúng không?”
Anh ta bước đến trước mặt cô bé, nở một nụ cười mà bản thân nghĩ là rất thân thiện:
“Bố là bố của con nè.”
15
Nghe thấy vậy, Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên.
Nhưng trên khuôn mặt non nớt kia chẳng có chút ngây thơ nào như những đứa trẻ bình thường.
Ngược lại, con bé nhìn Tề Thụ như thể đang nhìn một kẻ có vấn đề về thần kinh, lạnh lùng mở miệng:
“Chú kia, sao chú chửi người ta vậy?”
Tề Thụ: “…”
Vệ sĩ đã bắt đầu có ý định kéo anh ta đi.
Anh ta vội vàng giải thích:
“Tiểu Tiểu, thật sự bố là bố ruột của con đấy.
Bố với mẹ con có chút hiểu lầm, mẹ đang giận nên cố ý tránh mặt bố, nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa.
Giờ bố biết đến sự tồn tại của con rồi, bố hiểu rằng trong lòng mẹ vẫn có bố.
Nếu không, sao mẹ lại sinh con ra chứ?”
“Tiểu Tiểu, con có muốn mẹ vui không?
Bố đưa con đi chơi, rồi cùng chuẩn bị bất ngờ cho mẹ nhé?”