18
Cuối cùng Tề Thụ cũng nhận ra, tôi thật sự không còn yêu anh ta nữa.
Vậy nên những vỏ bọc anh ta cố dựng lên cũng hoàn toàn vô nghĩa.
Bị dồn đến đường cùng, con thú hoang lộ ra bộ mặt hung dữ, nghiến răng:
“Em nhất định phải tàn nhẫn đến mức đó sao?!”
Tôi lắc đầu:
“Không.”
Sắc mặt anh ta hơi thay đổi.
Nhưng câu nói tiếp theo của tôi lại khiến anh ta chết lặng:
“Em còn có thể tàn nhẫn hơn nữa. Giờ mới chỉ bắt đầu thôi mà?”
Anh ta nổi giận:
“Em trước kia không như vậy!”
Ừ thì… anh ta trước kia cũng đâu có ngoại tình, trước kia còn nói chỉ yêu mình tôi đấy thôi.
Chỉ là anh ta lúc nào cũng nghiêm khắc với người khác nhưng dễ dãi với bản thân, nói chuyện thì như thể tôi mới là người có lỗi vậy:
“Dù sao đi nữa, anh vẫn là bố ruột của Tiểu Tiểu, em đối xử tàn độc như vậy, không sợ sau này con bé trách em sao?”
Tôi chỉ bình tĩnh hỏi lại:
“Anh thật sự muốn Tiểu Tiểu nhận anh là bố à?”
Anh ta không chút do dự:
“Tất nhiên rồi, vốn dĩ anh là như thế mà!”
“Vậy được, hiện giờ từ ăn uống, sinh hoạt đến học phí, các lớp học năng khiếu của Tiểu Tiểu, tổng cộng chi phí ít nhất cũng phải tiền triệu.
Nếu anh đã muốn làm bố, thì chi phí nuôi dưỡng mấy năm qua, anh cũng nên góp phần gánh vác một chút.”
“Không nhiều, chỉ vài triệu thôi.”
Tề Thụ: “……”
19
Tề Thụ khi rời đi, vẻ mặt đầy căm phẫn.
Trước khi đi còn ném lại một câu:
“Tiểu Nhiễm, là em ép anh trước đấy.”
“Đừng có mà hối hận.”
Giọng điệu từng chữ đều như thể anh ta chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nếu ai không biết chuyện, còn tưởng anh ta là người tử tế, có tình có nghĩa lắm vậy.
Trước kia sao tôi lại không nhận ra anh ta diễn sâu như thế nhỉ?
Trợ lý có chút lo lắng:
“Chị Hứa, nếu dồn anh ta đến đường cùng, lỡ anh ta làm chuyện gì vượt giới hạn thì sao?”
Tôi nhìn bóng lưng Tề Thụ, thờ ơ đáp:
“Không đẩy đến chân tường, chó làm sao nhảy?”
20
Cũng chính đêm hôm đó, blog của Hà Nhạc Nhạc – sau một năm im lặng – hiếm hoi đăng lại ảnh thân mật vợ chồng cô ta và Tề Thụ.
Tài khoản vốn vắng bóng nay lại bùng nổ, fan ùn ùn kéo về.
“Mẹ ơi, couple mà con thích cuối cùng cũng trở lại rồi!”
“Hạnh phúc quá đi! Giống y như ngoại truyện ngọt ngào sau khi tiểu thuyết kết thúc vậy!”
“Rốt cuộc ai là người tung tin Hà Nhạc Nhạc không hạnh phúc, giả làm phú bà vậy? Người ta yêu nhau thật lòng rõ ràng còn gì!”
Dưới dòng bình luận đó, là lời hồi đáp duy nhất của Hà Nhạc Nhạc:
“Giữa chừng quả thực có chút hiểu lầm… Nhưng thôi kệ, A Thụ rất yêu tôi, không phải ai dùng thủ đoạn là có thể cướp được, chúng tôi thật sự rất hạnh phúc.”
Phần bình luận lập tức dậy sóng suy đoán.
Bình luận được nhiều lượt thích nhất là:
“Lại không phải cái bà mặt chảy xệ kia giở trò đấy chứ? Cướp chồng người ta cả đời rồi còn gì.”
Hà Nhạc Nhạc không phản hồi, nhưng cũng không xóa bình luận.
Lượng tương tác của tài khoản lại một lần nữa tăng vọt.
Đến ngày thứ ba, Tề Thụ bước vào trụ sở của công ty đối thủ cạnh tranh với tôi.
Lúc đó, trợ lý gõ cửa văn phòng:
“Chị Hứa, đây là tài liệu dự thầu lần này.”
Tôi vừa lật xem được hai trang thì chợt nhớ ra điều gì, liền ngẩng đầu hỏi:
“Thủ tục nghỉ việc của Trương Minh xử lý xong chưa?”
Trợ lý gật đầu:
“Hôm trước anh ta còn định làm ầm lên không chịu đi.
Nhưng chẳng hiểu sao hôm qua đột nhiên lại tự nguyện, nhận tiền bồi thường rồi thu dọn đồ đạc, nói là tìm được chỗ mới rồi.”