1.
Con bé mang nước đến cho ba nó, không may làm đổ lên áo.
Chồng tôi nhíu mày, quát lên:
“Sao mà vụng về thế? Không được như mấy đứa nhỏ khác, chẳng đáng yêu gì cả.”
Con bé thấy ba lạnh mặt thì sợ đến mức khóc òa, nhào vào lòng tôi.
“Nó mới có năm tuổi, thấy anh đi làm mệt mới lấy nước cho anh, sao anh lại mắng nó?”
Tôi vừa lau nước mắt cho con, vừa trách chồng.
Anh ta cầm khăn lau qua loa vài cái, càng thêm không vui:
“Được rồi được rồi, con gái mà, đúng là yếu đuối, nói mấy câu cũng không chịu được.”
Anh ta chẳng buồn liếc nhìn đứa con còn đang sụt sùi khóc, xoay người lấy áo khoác:
“Anh có việc ở công ty, tối không về.”
Tôi lập tức thấy có gì đó không ổn.
Lúc nãy anh nhìn điện thoại, khóe môi vẫn còn cười. Nếu thật sự công ty có chuyện, sao anh còn vui như vậy?
Sau khi dỗ con xong, tôi lái xe đến công ty anh.
Cả tòa nhà vắng tanh không một bóng người.
Linh cảm đúng rồi.
Tôi không biết nên buồn hay tức.
Chỉ thấy mùa đông năm nay đến sớm thật, cả gió đêm cũng lạnh thấu xương.
Tôi đứng yên dưới lầu một lúc rồi quay người rời đi.
Ba ngày sau, thám tử tư gửi cho tôi toàn bộ tài liệu.
Thảo nào dạo này anh ta nhìn tôi với con gái cái gì cũng chướng mắt —
Thì ra bên ngoài có người muốn thay thế rồi.
2.
Tôi ở thư phòng luyện chữ cả ngày. Đợi cảm xúc lắng xuống, tôi gọi cho một môi giới:
“Tôi muốn mua nhà.”
Đông thành, Tây thành, trung tâm thành phố —
Nhà nào tôi thấy ưng là mua.
Tiện thể đi tỉnh ngoài du lịch, cũng chốt luôn hai căn.
Chưa đầy nửa tháng, tôi có thêm năm sổ đỏ.
Chồng tôi vừa đi công tác về, thấy bàn đầy sổ đỏ thì tức đến mức mặt xanh lè:
“Anh cật lực đi làm kiếm tiền, còn em thì tiêu tiền như nước!”
Tôi đưa cho anh tách trà đã pha sẵn:
“Kiếm tiền là để tiêu mà. Nếu không thì trước giờ mình vất vả làm gì?
Giờ giá nhà đang tốt, coi như đầu tư cũng được.”
Anh ta hừ lạnh một tiếng, cầm lên xem, vừa thấy tên chủ sở hữu toàn là con gái thì lửa càng bốc cao hơn.
“Một đứa con gái, em mua cho nó nhiều nhà thế làm gì?”
Tôi chậm rãi thu lại sổ đỏ, cất hết vào két sắt.
“Chúng ta chỉ có một đứa con, tất cả sau này đều là của nó.
Giờ mua mấy căn thôi, anh làm gì mà phản ứng lớn vậy?”
Sắc mặt Lâm Dương cứng đờ, ánh mắt lướt qua mặt tôi như muốn thăm dò xem tôi có biết gì không.
Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta mới dịu giọng lại:
“Con bé mới năm tuổi, thay vì mua nhà, sao không mua vài món đồ chơi cho nó?”
“Phải không, Nguyệt Nguyệt?”
Anh ta bế con lên dịu dàng hỏi.
Nguyệt Nguyệt thấy hôm nay ba hiền như vậy, còn chưa hiểu gì đã vội gật đầu lia lịa.
Hai ba con nhìn tôi đầy mong chờ.
Tôi đành nhượng bộ:
“Được rồi, hứa đây là căn cuối cùng, sau này không mua nữa.”
Lúc này sắc mặt anh ta mới dịu lại.
Hôm sau, tôi liền đặt mua mấy bộ trang sức đắt đỏ cho con gái, gần như rút sạch tiền trong tài khoản.
Tôi vừa cầm những món trang sức lấp lánh ướm lên người con, Lâm Dương không những không giận mà còn vui vẻ cùng chụp ảnh cho con.
“Con gái chúng ta xinh quá, đúng là công chúa nhỏ.”
Anh bế con xoay vòng trong phòng khách, chiếc váy công chúa lộng lẫy bay lên dưới ánh đèn.
Tôi ngồi trên sofa mỉm cười nhìn cảnh tượng ấy.
Dạo này, Lâm Dương bỗng thay đổi hẳn, không còn viện cớ tăng ca.
Ngày nào cũng về nhà sớm ăn cơm với mẹ con tôi.
Người vui nhất là Nguyệt Nguyệt.
Lúc ăn, con bé ríu rít kể về bạn mới ở trường, gắp thức ăn cho ba, mà anh thì ngồi nghe đầy kiên nhẫn.
“Thật hả? Con gái ba giỏi quá.”
Nguyệt Nguyệt vui đến đỏ cả mặt.
Tối không chịu đi ngủ, mãi đến khi ba hứa cuối tuần dẫn đi chơi, con mới chịu theo bảo mẫu lên phòng.
Sau khi con ngủ, tôi nhìn sang Lâm Dương: