1
Tôi vừa dứt lời, sắc mặt chồng tôi lập tức thay đổi.
Anh ta cau mày: “Giờ là lúc nào rồi mà còn đùa kiểu đó?”
Tôi lạnh lùng đáp: “Dương Thiệu Kiên, anh biết th//ận hiến bây giờ khan hiếm cỡ nào không?”
Anh ta trừng mắt: “Nếu không khan hiếm thì tôi cần đến cô chắc? Cô là vợ tôi mà ngay cả chuyện này cũng không chịu giúp?”
Tôi bật cười, ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay họ đang siết chặt lấy nhau: “Ồ, thì ra anh còn nhớ tôi là vợ anh cơ đấy.”
“Đừng giận mà A Kiên, mau xin lỗi bác sĩ Thời đi.”
Phương Thanh Bình cất lời, mặt mày nhợt nhạt nhưng vẫn nở một nụ cười giả tạo, tay bám chặt lấy chồng tôi:
“Bác sĩ Thời, chị đừng hiểu lầm, tôi với A Kiên chẳng có gì cả, anh ấy chỉ quan tâm đến bệnh tình của tôi thôi.”
Tôi phải cố lắm mới kiềm chế được cơn xung động muốn đấ//m thẳng vào mặt cô ta, lạnh lùng nói:
“Cô hiểu nhầm rồi, tôi chẳng nghĩ ngợi gì đâu. Giúp được duy nhất một việc, là lập tức đưa cô đi lọc m//áu.”
Tôi phất tay ra hiệu cho y tá đẩy cô ta đi làm x/ét ngh/iệm m//áu.
Chồng tôi lại không theo sau mà chặn tôi lại.
“Thời Chu,” anh ta cố nén giận, “cô nhất định phải làm tôi mất mặt sao?”
Tôi cười lạnh: “Là tôi khiến anh mất mặt, hay anh khiến tôi mất mặt? Cả cái bệ/nh việ/n chuyên về th//ận ở phía nam thành phố không đưa đến, lại kéo tới chỗ tôi làm, muốn người ta chê cười tôi à?”
Nói đến đây tôi không nhịn được nữa.
Đúng, bện/h vi/ện tôi là bệ/nh vi/ện hạng ba cấp đặc biệt, tôi cũng là bác sĩ nội th//ận chính quy, có chút danh tiếng trong ngành.
Nhưng chỉ cách chưa đến hai mươi cây số, có một bệ/nh vi/ện chuyên khoa th/ận – xếp hạng ba toàn quốc.
Về chuyên môn và thiết bị, họ vượt xa chỗ tôi.
Tại sao không đưa đến đó?
Tại sao cứ phải đến đây, còn ở trước mặt tôi mà anh anh em em? Tôi không biết xấu hổ sao?
“Cô lại nổi điên gì nữa đấy? Ai cười nhạo cô? Cô ấy chỉ là bạn học cũ của tôi thôi mà!”
Dương Thiệu Kiên rõ ràng đã sắp nổi giận, nhưng không hiểu sao vẫn cố nhịn, còn cố nở một nụ cười.
“Thời Chu, chuyện giữa chúng ta tạm gác lại. Giờ là lúc nguy cấp, tôi chỉ muốn hỏi cô một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Nhóm m//áu của cô là gì?”
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn moi thẳng câu trả lời ra khỏi miệng tôi.
Tôi lập tức lạnh sống lưng, cả người như bị một tấm lưới băng giá trùm lấy.
Tôi hiểu rồi.
Rõ ràng bệ/nh vi/ện phía nam có ưu tiên phân bổ t//hận hơn, nhưng anh ta lại cố chấp đưa cô ta đến chỗ tôi, vì…
Anh ta nhắm vào quả thậ//n của tôi.
Anh ta muốn tôi lấy th//ận của chính mình để cứu tình cũ của anh ta!
2
Tôi thấy khó thở, ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng.
Chắc chắn anh ta đã cùng Phương Thanh Bình tới bệnh viện trung tâm phía nam rồi, nhưng không tìm được nguồn th//ận phù hợp.
Điều này có thể đoán được.
Bước đầu tiên trong việc ghép th//ận là nhóm m//áu phải tương thích.
Mà Phương Thanh Bình thuộc nhóm máu O.
Nhóm O là nhóm phổ biến nhất, chiếm tới 47% dân số.
Vì đặc tính “hiến cho ai cũng được”, nên nhiều người gọi đây là nhóm m//áu “vạn năng”.
Nhưng chính vì thế mà nếu người bệnh có nhóm m//áu O thì lại trở nên “khó chiều” – vì chỉ có thể nhận từ người nhóm O.
Các nhóm khác, ít phổ biến hơn, lại có xác suất ghép th//ận cao hơn: nhóm AB thậm chí là 100%, còn O chỉ 47%.
Với nguồn hiến vốn đã khan hiếm, giờ lại phải lọc bỏ tới 53% lượng người hiến vì không cùng nhóm m//áu, thì xác suất tìm được th//ận cho cô ta gần như bằng không.
Vậy nên…
Chỉ còn một con đường duy nhất: hiến tặng chỉ định.
Tức là phải có một người khỏe mạnh, nhóm m//áu O, chủ động hiến th//ận cho cô ta.
Mà tôi – chính là người phù hợp nhất.
Và đó là lý do anh ta đến tìm tôi.
“Tôi thuộc nhóm O.”
Tôi hít sâu một hơi, bình tĩnh nhìn thẳng vào Dương Thiệu Kiên.
Nói dối không có tác dụng, bởi anh ta đã quá hiểu tôi – chúng tôi là vợ chồng năm năm.
Chính vì vậy, tôi mới muốn anh ta tự mình nói ra câu đó.
Tôi muốn nghe xem, anh ta có thật sự nói nổi không?
Và đúng là… anh ta nói được.
“Hay là… em hiến cho cô ấy một quả đi?”
Anh ta nói nhẹ nhàng như thể đang đề nghị tôi chia sẻ một suất ăn.
Tôi lạnh cả người, nhìn anh ta đầy kinh ngạc.
Còn anh ta thì tràn đầy kỳ vọng:
“Dù sao em cũng có hai quả th//ận mà, cho cô ấy một quả cứu mạng, đâu quá đáng gì?”
Cổ họng tôi như bị thứ gì đó nghẹn lại. Mãi mới thốt ra được:
“Dương Thiệu Kiên, anh điên rồi à?”
“Điên gì?”
Anh ta ra vẻ chính nghĩa:
“Em là bác sĩ, cứu người là thiên chức. Huống hồ bác sĩ các em chẳng vẫn nói, chỉ cần một quả th//ận là đủ sống sao?”
“Vậy sao? Hóa ra mấy câu đó chỉ dùng để lừa người khác hiến tạ//ng à? Đến lượt bác sĩ các em, lại không áp dụng được rồi?”
Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông lẽ ra phải yêu thương và bảo vệ tôi…
Giờ lại chỉ muốn lấy đi một phần cơ thể tôi – để cứu người phụ nữ khác.
Đúng vậy.
Nếu ăn uống lành mạnh, nghỉ ngơi điều độ, tập thể dục đều đặn, thì một quả th//ận vẫn đủ cho cuộc sống bình thường.
Nhưng anh ta thì không xứng để tôi đánh đổi như vậy.