Ngày bước ra khỏi cục dân chính, trời nắng rực rỡ.
Tôi nhìn cuốn sổ nhỏ màu xanh trên tay, cảm giác như hòn đá nặng ngàn cân trong tim cuối cùng cũng được dỡ bỏ hoàn toàn.
Tôi tự do rồi.
10
Cuộc sống mới bắt đầu.
Tôi dùng căn hộ và số tiền được ba chồng bù đắp, cộng thêm phần tài sản chung sau ly hôn chia được từ Lục Kiến Minh, cùng sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ ba mẹ ruột, mở một công ty truyền thông văn hóa của riêng mình.
Khởi nghiệp rất vất vả, nhưng trái tim tôi lại chưa bao giờ cảm thấy an yên và tự do đến thế.
Tôi không còn phải nhìn sắc mặt bất kỳ ai, không cần vì gia đình mà hy sinh sự nghiệp hay giấc mơ của bản thân nữa.
Tôi sống vì chính mình.
Vì con trai của tôi.
Bùi Hồi thích nghi rất nhanh ở ngôi trường mới.
Không còn phải sống trong một gia đình đầy rẫy dối trá và cãi vã, thằng bé trở nên vui vẻ và hay cười hơn trước.
Chỉ là, thỉnh thoảng con vẫn hỏi về Lục Kiến Minh.
“Mẹ ơi, ba… giờ sao rồi ạ?”
Tôi không giấu con.
Tôi nói với con rằng ba đã làm sai rất nhiều điều và hiện tại đang phải trả giá cho những sai lầm đó.
Kết cục của Lục Kiến Minh còn thảm hại hơn tôi tưởng.
Không còn hào quang của nhà họ Lục, lại bị gán mác “thái tử giả” và “kẻ bị cắm sừng”, anh ta trở thành trò cười trong cả giới, ai cũng tránh như dịch bệnh.
Không công ty nào muốn thuê, không bạn bè nào chịu giúp.
Anh ta chỉ có thể sống lay lắt bằng mấy công việc lặt vặt, thuê phòng trọ tồi tàn trong khu ổ chuột giữa thành phố.
Nghe nói, người phụ nữ tên Trương Lan kia, sau khi moi nốt chút giá trị còn lại của anh ta, cũng đã ôm đứa con không rõ cha là ai, biến mất hoàn toàn.
Mẹ chồng cũng chẳng có kết cục tốt hơn.
Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, bà chỉ còn cách sống chung với Lục Kiến Minh trong căn nhà thuê ẩm thấp, tối tăm.
Từng quen sống trong nhung lụa, bà sao chịu nổi cảnh khổ như vậy.
Bà nhiều lần tìm đến tôi, chặn trước cổng công ty, đứng trước cửa nhà tôi.
Không còn là bà mẹ chồng kiêu ngạo ngày nào, bà khóc lóc, cầu xin tôi, nói rằng bà đã biết lỗi rồi.
Bà năn nỉ tôi, xin hãy nể tình Bùi Hồi, nể việc bà từng đối xử không tệ với tôi mà giúp đỡ mẹ con họ.
“Bùi Thanh, con coi như thương hại bà già này một lần đi!”
“Dù sao Kiến Minh cũng là cha của Bùi Hồi! Con không thể nhìn nó chết đói như vậy được!”
Tôi nhìn khuôn mặt già nua và tiều tụy của bà, lòng không có lấy một chút thương cảm.
“Tại sao tôi phải thương hại bà?” Tôi hỏi.
“Khi tôi bị các người làm nhục trước mặt bao người, bị ép rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng, bà có thương hại tôi không?”
“Khi bà chỉ tay vào mặt tôi, mắng tôi không sinh được con trai, mắng tôi là con gà mái không biết đẻ, bà có thương hại tôi không?”
“Khi bà vì một đứa con hoang chẳng biết từ đâu xuất hiện mà muốn hủy hoại mười năm hôn nhân của tôi, bà có thương hại tôi không?”
Mỗi câu hỏi của tôi khiến bà lùi lại một bước.
Cho đến khi bà không còn đường lui, sắc mặt trắng bệch.
“Còn về Lục Kiến Minh,” tôi nhìn bà lạnh băng, “sống hay chết, không liên quan gì đến tôi. Từ khoảnh khắc anh ta phản bội tôi, anh ta đã không còn là cha của Bùi Hồi nữa.”
“Tôi không mở nhà từ thiện.”
“Con đường các người đi, là các người tự chọn. Mặt mũi của con trai bà, để nó tự đi giành lấy.”
“Đừng đến tìm tôi nữa. Nếu không, tôi sẽ báo công an.”
Nói xong, tôi quay người bước vào cổng công ty, không ngoảnh lại.
Phía sau là tiếng chửi rủa và gào khóc tuyệt vọng của bà.
Tôi biết mình rất tàn nhẫn.
Nhưng sự lương thiện của tôi đã sớm bị họ tự tay bóp chết trong bữa tiệc sinh nhật xa hoa ấy rồi.
Tôi sẽ không bao giờ mơ mộng hão huyền với những kẻ từng làm tổn thương mình nữa.
Tương lai của tôi sẽ sáng sủa, thẳng thắn, không còn bị bóng tối ràng buộc.
11
Một đêm yên bình, tôi xử lý xong công việc ở công ty rồi trở về nhà.
Bùi Hồi đã tắm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ in hình khủng long màu xanh mà con thích nhất, ngồi trên giường đọc sách.
Thấy tôi bước vào, con đặt sách xuống, dang rộng hai tay.
Tôi đi đến, ôm con vào lòng.
Thân hình nhỏ bé ấy, ấm áp và mềm mại, là nguồn an ủi quý giá nhất của tôi trên thế giới này.
“Mẹ ơi, mẹ vất vả rồi.” Con dụi mặt vào cổ tôi.
“Không vất vả đâu, mẹ đang làm điều mình yêu thích mà.” Tôi hôn lên trán con.
Con vòng tay ôm cổ tôi, im lặng một lúc rồi bất ngờ nói bằng giọng vô cùng nghiêm túc:
“Mẹ ơi, cảm ơn mẹ.”
Tôi khựng lại một chút:“Cảm ơn mẹ vì điều gì cơ?”
“Cảm ơn mẹ, vì đã không để con phải sống trong một gia đình toàn là dối trá.”
Đôi mắt con trong veo và chín chắn, không giống chút nào với một đứa trẻ mười tuổi.
Tim tôi như bị một vật mềm nhẹ va vào, vừa đau vừa ấm áp.