1. Ba năm trước.
Gia đình tôi ai cũng làm cảnh sát. Bố mẹ đã mất, tôi đang học năm cuối trường cảnh sát, chỉ còn lại một người chị là người thân duy nhất.
Ba tháng trước, chị rời nhà nhận nhiệm vụ đặc biệt. Trước khi đi, chị đến thăm tôi, ánh mắt rạng rỡ xoa đầu tôi:
“Niệm Niệm của chúng ta cao lớn rồi, năm sau là tốt nghiệp phải không?”
“Lúc ấy em cũng sẽ là một cảnh sát nhân dân vinh quang.”
Nhưng chị đi rồi không trở về nữa.
Nửa năm sau, tôi nhận được một email. Trong đó là toàn bộ chứng cứ về một đường dây buôn ma túy – cả tên và ảnh của kẻ cầm đầu.
Tôi chỉ nhìn thoáng qua đã phải siết chặt tay để giữ bình tĩnh.
Tôi biết, khi nhận được email này, có lẽ chị tôi đã lành ít dữ nhiều.
Tôi lập tức cầm USB đến đồn cảnh sát gần nhất, hi vọng họ hành động kịp thời, biết đâu còn có thể cứu chị.
Tiếp tôi là một cảnh sát trẻ tuổi, ánh mắt nghiêm túc:
“Cô yên tâm, tôi sẽ lập tức nộp tài liệu lên cấp trên.”
Tôi rời khỏi đồn cảnh sát mà không biết rằng, từ trong bóng tối, đã có một ánh mắt dõi theo tôi rất lâu.
Một chiếc xe tải lao thẳng đến…
Khi tôi tỉnh lại, đã là một tuần sau. Mặt quấn đầy băng, nằm trong một căn phòng lạ lẫm.
Ngồi bên giường là một người đàn ông trung niên, thấy tôi tỉnh, ông ta lộ vẻ vui mừng:
“Thế nào rồi? Có thấy chỗ nào khó chịu không?”
Ngoài cơn choáng nhẹ ở đầu, tôi không có gì bất thường.
“Giới thiệu một chút, tôi là Trần Thúc, tuyến trên của chị cô.”
Nghe nhắc đến chị, tôi lập tức xúc động. Ông ấy vội trấn an:
“Bình tĩnh nghe tôi nói hết. Chị cô đã h/y sin/h.”
“Khi gửi tài liệu cho cô, chị ấy đã mất mạng.”
“Sau đó, bọn chúng theo dõi đến cô. Nhà cô bị đột nhập, lục tung khắp nơi.”
“Người lái xe tải tôn/g cô đã bị bắt. Kiểm tra ra hắn mắc un/g th/ư giai đoạn cuối, lời khai là vì uất hận đời nên làm bừa.”
Ông ấy nhìn tôi:
“Nhưng cô biết rõ, không đơn giản như vậy.”
“Cô là Hứa Niệm, khóa 09 trường cảnh sát, còn một năm nữa tốt nghiệp.”
“Cả bố mẹ đều là cảnh sát.”
“Giờ chị cô đã mất, trong nhà chỉ còn lại mình cô.”
Tôi ngước nhìn ông ấy, không hiểu tại sao lại nhắc những điều này.
Ánh mắt ông ấy cháy bỏng:
“Hứa Niệm, giờ có một cơ hội để bá/o th/ù cho chị cô, cô có muốn không?”
Tôi siết tay: “Cơ hội gì?”
Ông ấy nói, giọng lộ rõ kích động:
“Tiếp tục thay chị cô hoàn thành nhiệm vụ dang dở.”
“Mặc dù chị ấy đã gửi tài liệu đi, nhưng chưa kịp bàn giao chính thức thì bị tiêu hủy. Hiện giờ chỉ có cô từng xem qua, biết mặt và tên trùm ma túy.”
“Không được!” – Cửa bật mở, một người đàn ông bước vào. Tôi từng gặp ông ta vài lần ở trường.
“Con bé là con liệt sĩ, người thân duy nhất cũng mất rồi, còn muốn nhà họ Hứa tuyệt tự sao?!”
Trần Thúc vò đầu:
“Tôi cũng không muốn, nhưng hiện giờ cô ấy là lựa chọn duy nhất.”
“Chúng ta đã mất bao nhiêu người rồi, giờ bỏ cuộc thì quá uổng.”
Người kia im lặng. Cuối cùng, tôi gật đầu đồng ý.
Do vụ ta/i nạ/n khiến mặt tôi bị hủy hoại nặng, tôi được phẫ/u thuậ/t tạo hình, nhận một thân phận mới – từ nay tôi không còn là Hứa Niệm, mà là Chu Khánh.
Trước ngày bắt đầu kế hoạch, tôi đến viếng mộ bố mẹ và chị gái – có lẽ đây là lần cuối cùng.
Tôi quấn khăn kín mặt, ngồi bên mộ suốt một buổi chiều mới rời đi.
Ngày hôm sau, Trần Thúc đưa tôi đến một trong những cơ sở kinh doanh của Tống Yến – một câu lạc bộ cao cấp.
Ông ấy nói, thử xem có thể gặp hắn ở đây không, nếu không thì sẽ đổi chỗ khác.
Trần Thúc từng là tuyến trên của chị tôi, giờ là của tôi. Trước khi tôi đi, ông ấy nhìn tôi rất lâu mới dặn:
“An toàn là ưu tiên hàng đầu. Phải sống thì mới còn hy vọng.”
“Có chuyện gì phải báo ngay, đừng manh động.”
Tôi ở đó ba ngày, thấy đủ loại người nhưng không thấy Tống Yến.
Nửa tháng trôi qua, tôi gần như nắm được hết đường dây nơi đây: mạ/i dâ/m, c/ờ bạ/c, m/a tú/y đều có đủ.
Nghe Trần Thúc nói, nguồn hàng đều do Tống Yến cung cấp, chỉ phục vụ giới nhà giàu.
Một tháng rồi vẫn chưa thấy mặt Tống Yến, tôi bắt đầu hoài nghi liệu hắn có thật sự xuất hiện ở đây.
Trần Thúc bảo: Tống Yến cực kỳ kín tiếng, đến tên thật hay diện mạo cũng chẳng ai biết – như một bóng ma.
Ngay lúc tôi định bỏ cuộc và bảo Trần Thúc đổi địa điểm, thì hắn xuất hiện.
Hắn cùng một nhóm người bước vào. Dáng người cao gầy, đeo kính gọng vàng, vẻ ngoài nhã nhặn tri thức, hoàn toàn không hợp với nơi này.
Nếu không phải từng thấy ảnh hắn trong tài liệu chị gửi về, tôi sẽ không tin nổi: đây chính là trùm m/a tú//y mà cả hệ thống đang truy lùng.
Tống Yến lên thẳng phòng bao ở tầng cao nhất. Không lâu sau, má mì gọi tất cả các cô gái lại, sắc mặt nghiêm trọng:
“Đêm nay ông chủ lớn tới, tao sẽ chọn vài người đưa lên đó. Tất cả phải hầu hạ cho tử tế. Nếu làm ông ấy không vui, không chỉ tụi mày mà cả tao cũng tiêu đời.”
Tôi không bất ngờ khi bị chọn. Gương mặt tôi thanh tú sạch sẽ, mang vẻ ngây thơ, nhìn vào chẳng khác gì một đoá hoa nhỏ chưa từng trải sự đời. Nhưng đàn ông chẳng mê mẩn kiểu ngây thơ ấy bao lâu—họ thích những người quyến rũ, gợi cảm hơn.
Gương mặt này khi trang điểm đậm lại là một phong cách khác: yêu mị, mê hoặc đến tận xương. Khách đến đây chưa ai là không thích tôi.
Khi đến phòng bao, bên trong đang có một nhóm người chơi bài. Ánh đèn mờ nhạt, khói thuốc mù mịt. Tống Yến ngồi cạnh bàn, tay kẹp điếu thuốc, khói lượn lờ.
Cửa vừa mở ra, mấy gã đàn ông lập tức quay đầu lại. Người ngồi bên cạnh Tống Yến huýt sáo một tiếng, vẻ mặt lả lơi: