13.
Tôi nhìn thấu nhưng không nói ra. Không cần đoán cũng biết là Lương Đình Sinh và Cố Dĩnh đã nói cho bà ta sự thật, rằng Tiểu Bảo chính là cháu ruột của mình, nên mẹ Lương Đình Sinh mới thay đổi thái độ nhanh như vậy.
Từ sau khi biết chuyện, bà ta đối với Cố Dĩnh và Tiểu Bảo cứ như đổi thành một người khác — ngày nào cũng tươi cười niềm nở gọi hai mẹ con sang ăn cơm, đồ ngon đồ tốt đều để Tiểu Bảo hưởng một mình, với Cố Dĩnh thì lời nói dịu dàng, thái độ hòa nhã.
Chỉ riêng với tôi thì vẫn như cũ, động một tí là nổi giận, không thì chửi tôi là “con gà không biết đẻ trứng”.
Thậm chí còn cùng Cố Dĩnh kết thành một phe, liên tục ép tôi phải ly hôn với Lương Đình Sinh.
Tất nhiên là tôi cũng chẳng mong gì được ở lại với đám người này. Hôm mẹ anh ta tìm đến, đuổi thẳng tôi đi, tôi thuận nước đẩy thuyền, lập tức gật đầu:
“Con theo Lương Đình Sinh ba năm, tay trắng không còn gì, công việc cũng mất rồi. Mấy người không thể đối xử với tôi như vậy được.”
“Cô là con gà không biết đẻ thì lấy tư cách gì ở bên con trai tôi? Mau ly hôn, nhường chỗ ra!”
“Không sinh được con là lỗi của tôi, nhưng giờ ly hôn rồi tôi biết đi đâu? Về nhà mẹ đẻ thì bị người ta chỉ trỏ, chẳng lẽ để tôi chết đói giữa đường?”
Nghe tôi nói vậy, mắt bà ta đảo một vòng, rồi bảo: “Vậy thì đưa cho cô chút tiền, coi như dứt khoát nợ nần.”
Cố Dĩnh thì vẫn tưởng mình chắc chắn sẽ đậu đại học, lại biết Lương Đình Sinh đời trước từng có những ngày sung sướng, nên càng muốn nhanh chóng cùng anh ta danh chính ngôn thuận công khai quan hệ.
Thế là họ bàn bạc với nhau, quyết định đưa cho tôi một khoản tiền để “đuổi” tôi đi.
Ba chúng tôi lén lút ngồi lại thương lượng, từ hai trăm tệ ban đầu, mẹ Lương Đình Sinh và Cố Dĩnh mới miễn cưỡng nâng lên năm trăm. Lúc đó tôi mới chịu gật đầu.
Năm trăm tệ cộng với số tiền tôi có sẵn, chắc cũng đủ trang trải sinh hoạt phí cho mấy năm đại học.
Nhận tiền từ tay Cố Dĩnh và mẹ Lương Đình Sinh, tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, quyết dứt áo ra đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc cuối cùng, khi vừa tới bến xe, tôi lại bị Lương Đình Sinh đuổi theo chặn lại.
Anh ôm chặt lấy tôi, gương mặt hoảng hốt:“Gia Ninh, em định đi đâu? Không có sự đồng ý của anh, em nghĩ mình có thể đi đâu?”
14.
Trong lòng tôi bùng lên một cơn tức — tên tra nam ghê tởm này sao không chết quách cho rồi?Sao lại chọn đúng lúc này phá hỏng chuyện tốt của tôi chứ?
Tôi nuốt cục nghẹn, giả vờ ôm mặt khóc lóc thảm thiết:“Em không thể sinh con, không thể mang lại hạnh phúc gia đình cho anh, cũng không thể nối dõi cho nhà họ Lương. Em là kẻ có tội, em không còn mặt mũi ở bên anh… hãy để em đi đi!”
“Đừng nói linh tinh, Gia Ninh! Em là vợ anh, là người anh yêu nhất! Cả đời này em phải ở bên anh, không ai có thể chia cắt chúng ta!”
Tên khốn đó ngang nhiên kéo tôi từ bến xe về nhà. Thấy tôi trở lại, mẹ Lương Đình Sinh và Cố Dĩnh lập tức sa sầm mặt.
Không biết Lương Đình Sinh đã nói gì với họ, mà từ đó hai người không dám tới quấy nhiễu tôi nữa.Mẹ anh ta cũng không nhắc chuyện tôi không có con, chỉ chỉ rõ ràng là muốn tôi trả lại năm trăm tệ.
Tiền đã vào tay tôi thì làm gì có chuyện trả lại. Tôi thản nhiên nói đã gửi hết về cho bố mẹ rồi, chờ khi nào viết thư bảo họ gửi lại.Tạm thời kiếm cớ dây dưa, mẹ con họ cũng chẳng làm gì được.
Không thể tự ý đuổi tôi đi, mẹ Lương Đình Sinh đành lén tìm cách hành hạ tôi — chỉ thẳng vào mặt mắng nhiếc, tôi chỉ im lặng chịu đựng.
Khi Lương Đình Sinh biết chuyện, anh ta tức giận, lập tức bảo mẹ mình mau chóng về quê.Bà ta vốn sợ con trai, không dám cãi, nhưng lại nghĩ ra cách khác để ép tôi đi bệnh viện kiểm tra.
Miệng còn không quên chua chát:“Con gà không biết đẻ giữ lại làm gì? Nhà họ Lương chúng tôi không cần loại đó! Mau đi khám xem nguyên nhân là gì, chữa được thì ở lại, không chữa được thì biến ngay, đừng hại đời con trai tôi. Tôi còn phải bế thêm mấy đứa cháu nữa đấy!”
Thế là tôi bị bà ta áp giải đến bệnh viện.Kết quả kiểm tra: tôi hoàn toàn bình thường.
Bác sĩ nghe tôi nói đã ba năm mà chưa có thai thì nhắc nhở:“Cô nên bảo chồng đến kiểm tra luôn đi. Không có thai chưa chắc là lỗi ở phụ nữ, cũng có thể là do đàn ông.”
15.
Mẹ Lương Đình Sinh đứng ngay bên cạnh, nghe bác sĩ nói vậy thì lập tức nổi giận:
“Ông nói bậy cái gì thế? Ai bảo con trai tôi không sinh được? Nó hoàn toàn khỏe mạnh, nó đã có…”
Nói đến đây bà ta chợt nhận ra mình lỡ lời, liền nuốt nốt câu sau, rồi quay sang trừng mắt, gằn từng chữ:
“Chính là nó không biết đẻ! Nó là con gà mái không đẻ trứng!”
Trên đường về, bà ta vừa đi vừa mắng bác sĩ là lang băm, ăn nói linh tinh, còn xỉa xói bảo tôi nếu không sinh được thì mau cút đi, đừng cản trở con trai bà ta.
Tôi coi như gió thoảng bên tai, chẳng thèm đáp lại, nhưng trong lòng lại đang nghĩ về một chuyện.
Kiếp trước, vì muốn có con, tôi từng đi khám, bác sĩ cũng nói cơ thể tôi hoàn toàn bình thường. Thế nhưng tôi mãi vẫn không mang thai. Khi đó, tôi từng đề nghị Lương Đình Sinh đi kiểm tra, nhưng anh ta từ chối, chỉ nói rằng có tôi bên cạnh là đủ, chúng tôi không cần con.
Tôi đã từng nghi ngờ nguyên nhân không có con là do anh ta, nhưng rồi Lương Đình Sinh lại có con với Cố Dĩnh — một đứa trẻ hoàn toàn thuộc về họ.
Vậy nếu cả tôi và Lương Đình Sinh đều không vấn đề gì, thì rốt cuộc nguyên nhân thật sự nằm ở đâu?
Về tới nhà, Lương Đình Sinh và Cố Dĩnh cũng vừa tan làm trở về.
Mẹ anh ta ngay trước mặt Cố Dĩnh lại quay sang chì chiết tôi không ngừng.Cố Dĩnh nghe mà không giấu nổi nụ cười đắc ý trên môi.