Tôi siết chặt bàn tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, để lại từng vệt máu rỉ đỏ trong lòng bàn tay.
“Một bàn tay vỗ sao kêu được, cô cũng nên tự xem lại mình có vấn đề gì không!”
Câu này tôi nghe đến mức muốn nôn, gần như là câu cửa miệng của cái nhà này.
Nhưng xem ra, Lưu Đại Cường không phải kiểu người dễ nuốt trôi mớ đạo lý cũ mèm đó.
Chẳng kịp báo trước, hắn bất ngờ vung tay, tát mẹ chồng tôi một cái giòn tan vang dội cả khu.
“Ở giữa từng này người, vì sao tôi chỉ tát mỗi bà? Bà tự hỏi lại bản thân xem, có đúng là vô can không?”
Trời ơi, cú tát đó… quá đã! Tôi suýt bật vỗ tay tán thưởng Lưu Đại Cường.
Kỷ Nhiên thấy mẹ bị ăn đòn, mất hết thể diện, lập tức lao lên đấm thẳng vào mặt Lưu Đại Cường.Mấy bà hàng xóm đứng ngoài, mắt sáng rỡ như đi xem lễ hội, đồng loạt phụ họa:
“Đúng là đàn ông phế! Vợ bị ngủ, mẹ bị đánh, bản thân thì bị vạch mặt! Nhục đến thế là cùng!”
Cơn giận của Lưu Đại Cường đã sôi sùng sục, hắn và Kỷ Nhiên bắt đầu lao vào nhau đấm đá loạn xạ.
Hàng xóm vây kín xung quanh, ai cũng rút điện thoại ra quay lia lịa, còn zoom cận mặt.
Lúc này, Kỷ Nhiên mới thật sự hoảng hốt, không buồn giữ hình tượng, nhào tới giằng giật từng cái điện thoại:
“Đừng quay nữa! Xóa hết đi! Nghe chưa! Không được quay!!”
Mẹ chồng thấy tình hình càng lúc càng mất kiểm soát, vội kéo áo trùm đầu Kỷ Nhiên, lôi anh ta lùi dần về phía nhà.
Nhưng Lưu Đại Cường chặn đường, lạnh lùng giơ tay:“Muốn đi? Được thôi. Nộp ba trăm triệu phí tổn thất tinh thần đã.”
Kỷ Nhiên sững sờ, mắt đỏ rực vì giận và xấu hổ:“Cái gì? Ba trăm triệu?!”
Lưu Đại Cường hừ một tiếng đầy khinh bỉ:“Đàn ông với nhau, không lẽ mày không hiểu? Đừng có mở miệng coi cô ta như mớ cải ngoài chợ mà mặc cả.”
Hắn cười nhạt, giọng lạnh tanh:
“Ba trăm triệu, không thiếu một xu. Nếu không… ảnh nóng của mày sẽ lần lượt gửi đến từng người quen: vợ cũ, đối tác, sếp, bạn học cũ, họ hàng bên nội bên ngoại… không ai bị bỏ sót đâu.”
Câu nói đó đánh trúng ngay vào chỗ đau nhất của Kỷ Nhiên.
Hắn sợ nhất là tôi sẽ cầm bằng chứng ngoại tình đi kiện, đòi ly hôn, rồi chia đôi tài sản.
Tài sản hắn vẫn chưa kịp tẩu tán hết — làm sao cam tâm để tôi cướp đi thêm một xu?
Nhưng thật khéo làm sao… tôi cũng chẳng đời nào để hắn đụng vào một đồng nào của tôi nữa.
Kỷ Nhiên siết chặt hàm, mặt căng như dây đàn, rồi quay sang thì thầm với mẹ chồng.
Dù lòng không cam, mặt không vui, nhưng cuối cùng bà ta vẫn bị con trai dồn đến chân tường mà phải gật đầu.
Trợn trắng mắt, bà lục điện thoại, miễn cưỡng chuyển khoản cho Lưu Đại Cường đúng ba trăm ngàn.
Lưu Đại Cường nhận tiền xong thì đổi giọng ngay, vui vẻ tuyên bố cắt đứt sạch sẽ với người phụ nữ kia, không còn nợ nần gì nhau.
Mẹ chồng kéo Kỷ Nhiên, vội vã lôi anh ta về trước khi người ta ném thêm trứng thối.
Vừa lúc họ tới cửa nhà, thì điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ ngân hàng hiện ra.
Người chuyển: Lưu Đại Cường.Số tiền: 200 ngàn.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số ấy. Mẹ tôi… đã có tiền viện phí.
Món khai vị đã xong.
Nhưng đừng vội nuốt trôi —món chính còn đang sôi sùng sục chờ dọn lên.
4.
Ca phẫu thuật rất thành công, mẹ tôi nhanh chóng qua được giai đoạn nguy kịch, được chuyển từ phòng hồi sức tích cực sang phòng chăm sóc đặc biệt.
Trong khoảng thời gian đó, mẹ chồng và Kỷ Nhiên gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc, tôi dứt khoát dập máy hết.
Kỷ Nhiên không ngồi yên được, dắt theo mẹ chồng đến bệnh viện.
Vừa bước vào phòng bệnh, bà ta đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi sa sầm mặt, bắt đầu trách móc tôi:
“Phòng đơn cao cấp này mỗi ngày tốn bao nhiêu tiền, cô không biết tiết kiệm à?”
Tôi mỉm cười nhẹ, đáp lại bằng giọng châm biếm:
“Hòm tro cốt và đất nghĩa trang còn đắt hơn nhiều. Sau này mẹ mất rồi, con mang tro cốt mẹ rải ra biển, tiết kiệm được khối tiền đó…”
Mẹ chồng lập tức xắn tay áo, định lao lên đánh tôi, bị Kỷ Nhiên vội vàng cản lại.
Tôi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Kỷ Nhiên, cười chế giễu:
“Tiền tiết kiệm ấy, dùng để nuôi bồ cho chồng tôi đấy. Chồng à, em có chu đáo không?”
Kỷ Nhiên đứng chết trân tại chỗ, mặt đỏ rồi tái, nhìn đẹp đẽ vô cùng.
Thấy vậy, mẹ chồng liền bước lên giải vây thay con trai:
“Nói linh tinh gì thế! Chỉ là hiểu lầm thôi. Hôm đó Kỷ Nhiên vừa đi công tác về, đúng lúc đụng phải cảnh bắt gian, nên mới chạy ra hóng chuyện.”
“Không biết là tên khốn nào giấu chuyện diễn tập phòng cháy, ban quản lý đến can ngăn thì nhận ra Kỷ Nhiên.”
Ồ, thì ra người giấu nhẹm chuyện diễn tập đó là tôi – con khốn mà bà ta nói đấy à?
Kỷ Nhiên đặt bó hoa hồng bên giường bệnh của mẹ tôi, gượng gạo nở nụ cười lấy lòng:
“Thanh Thanh, chỉ là hiểu lầm thôi. Mẹ anh có thể lừa em chắc? Tháng qua anh rời nhà là vì bận mở rộng việc kinh doanh.”
Anh ta giơ ba ngón tay lên, trịnh trọng thề thốt:
“Anh đảm bảo sẽ không có lần sau! Chúng ta là vợ chồng, em cũng nên tin anh chứ?”
“Đây là hoa hồng em thích nhất, coi như anh xin lỗi em!”
Nực cười thật đấy. Ngay cả đứa con gái ba tuổi của tôi còn biết tôi dị ứng phấn hoa.
Vậy mà người chồng đầu gối tay ấp, và bà mẹ chồng mà tôi phụng dưỡng như mẹ ruột, lại chẳng hề hay biết.
Lửa giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt, chỉ muốn xé toạc cái mặt nạ giả dối của Kỷ Nhiên.
Tôi bất ngờ giật lấy bó hoa, ném thẳng vào mặt anh ta, gào lên:
“Kỷ Nhiên! Anh lén lút sau lưng tôi đi vụng trộm, còn định lừa tôi tới bao giờ nữa hả?”
“Tôi muốn ly hôn! Anh ngoại tình khi đang là chồng tôi, con và tiền đều thuộc về tôi. Anh và mẹ anh cút ra khỏi nhà tôi!”