8.
Phó Yến Lễ không dám để mình bất tỉnh quá lâu, gắng gượng tỉnh dậy để xử lý công việc công ty.Anh ta phải tốn không ít công sức mới dập được dư luận trên mạng, rồi vội vàng đi gặp các đối tác.
Nhưng mất đi âm hương bảo hộ, gương mặt anh ta xanh mét, sắc khí u ám, bộ dáng như người sắp hết đường sống.Mọi người vừa trông thấy liền tìm đủ lý do để từ chối:
“Ôi, thương vụ này tôi đã hứa trước với ông Lưu bên công ty Kiến Nghiệp rồi, ngại quá Phó tổng.”“Tôi cũng đã tìm được nhà cung cấp mới rồi, lần sau hợp tác nhé.”
Thậm chí có người còn trực tiếp rút vốn, khiến chuỗi tiền của Phó thị đứt gãy.
Lâm Thừa Trạch vì giúp tôi hả giận, sớm đã gọi điện dặn ngân hàng.Phó Yến Lễ đến vay vốn, họ cũng thẳng thừng từ chối.
Khi anh ta đang rơi vào cảnh bế tắc, tôi xuất hiện.
Phó Yến Lễ nhìn tôi, trong mắt vừa mừng vừa hối hận, luống cuống chỉnh lại áo sơ mi:
“Tri Ý, cuối cùng em cũng chịu gặp anh. Có phải em đã tha thứ cho anh không? Anh sẽ lập tức đuổi Thẩm Vi ra ngoài, chúng ta sau này sống thật tốt được không?”
Nhưng tôi không hề rộng lượng như anh ta tưởng.Tôi rút ra một tờ di chúc:
“Năm đó tôi và ông cụ đã đánh cược. Mười năm làm hạn, nếu anh không phụ tôi, tôi sẽ ở bên anh cả đời, bảo vệ sự an toàn của anh.”
“Nếu anh phụ tôi… theo đúng giao ước, Phó thị sẽ thuộc về tôi.”
Tôi chỉ về phía sau, nơi các trưởng bối họ Phó đang ngồi:“Họ đều là nhân chứng.”
Ánh mắt Phó Yến Lễ thoáng hiện sự mờ mịt, giọng khàn đặc lẩm bẩm:
“Không thể nào… Tri Ý, anh biết là anh có lỗi với em. Nhưng Phó thị là tâm huyết cả đời của Phó gia. Ngoài nó ra, cái gì anh cũng có thể cho em, nhưng cái này thì không.”
Thế nhưng, trước di chúc của ông cụ, lời biện bạch của anh ta đều trở thành vô nghĩa.Các cổ đông không hề do dự, đồng loạt đứng về phía tôi, lặng lẽ ủng hộ.
Chức vụ Chủ tịch Phó thị của anh ta chính thức bị tước bỏ.Phó Yến Lễ ngồi sụp xuống ghế sofa, cả ngày chỉ biết rít hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, khói vấn vít trong căn phòng u ám.
Cuối cùng, sau khi đã nghĩ thông suốt, anh ta gõ cửa phòng làm việc của tôi:
“Tri Ý, anh biết bây giờ có nói lời xin lỗi cũng vô ích. Không bằng để anh làm chút việc thực tế.Phó thị đúng là đang khó khăn, anh không thể ném cái mớ hỗn độn này lại cho em. Vậy nên anh quyết định đem cả căn biệt thự tổ truyền giao cho em.Em có thể bán nó đi, xoay vòng vốn.”
Tôi liếc qua tập hồ sơ trong tay, bật cười lạnh:
“Phó Yến Lễ, anh lâu rồi không về nhà, có lẽ không biết căn biệt thự đó đã sớm bị Thẩm Vi đem đi cầm cố cho bọn cho vay nặng lãi rồi.”
Anh ta cau mày, gằn giọng:“Không thể nào, giấy tờ vẫn còn ở trong tay anh.”
Tôi khẽ vỗ tay, cửa lập tức mở ra.Lâm Thừa Trạch túm lấy Thẩm Vi, thẳng tay ném cô ta vào trong phòng:
“Anh tự hỏi cô ta đi. Không chỉ tẩu tán phần lớn tài sản dưới tên anh, mà còn lợi dụng lúc anh say rượu để lừa anh ký giấy chuyển nhượng biệt thự.Cô ta còn mua cả vé máy bay sang nước A, nhưng vừa đặt chân ra sân bay thì bị người của tôi chặn lại.”
Thẩm Vi tóc tai rối bù, mặt mày bầm dập, vẻ tiều tụy thảm hại đến cực điểm.
Đám đàn em của Lâm Thừa Trạch đã ra tay ép cung, Thẩm Vi rốt cuộc phải khai ra từng chuyện một.
Đồng tử Phó Yến Lễ co rút, gân xanh nổi đầy thái dương. Anh ta nghiến răng, một tay bóp chặt cổ Thẩm Vi, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú phát điên:
“Con đàn bà độc ác! Bao năm qua anh đối xử với cô không tệ, thế mà cô dám phản bội anh?”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Vi đã cắt ngang, tiếng cười the thé mà chát chúa:
“Đối xử tốt với tôi?”“Anh có biết người tôi hận nhất chính là anh và Từ Tri Ý không!”
Cô ta bỗng cười phá lên, nụ cười đầy điên loạn, ánh mắt tóe lửa hận, rồi từ từ xoáy thẳng vào tôi:
“Tại sao? Tại sao tám năm trước, trong vụ tai nạn xe đó… cô lại cứu Phó Yến Lễ, mà không cứu cha mẹ tôi?!”
8.
“Chẳng lẽ chỉ vì nhà hắn là hào môn số một ở Cảng Thành, giàu có hơn chúng tôi nên cô mới cứu hắn sao?”Đôi mắt Thẩm Vi trợn trừng, gương mặt méo mó dữ tợn.
Tôi nhìn cô ta thật lâu, ký ức dần trở nên rõ ràng.Năm đó, cha mẹ Thẩm Vi chính là người đâm xe trực diện vào Phó Yến Lễ. Cả hai bên đều tử vong ngay tại chỗ.