7.
Hai giờ chiều, buổi họp báo bắt đầu đúng giờ.Tôi và ba ngồi song song trên bàn chủ tọa, đối diện là cả biển phóng viên — số lượng còn đông gấp đôi hôm qua.
Giang Diên Chu cũng có mặt, ngồi chễm chệ ở hàng ghế đầu. Bên cạnh hắn là một luật sư, ra vẻ đã chuẩn bị sẵn tinh thần cùng tôi “đối chứng tại tòa”.
Buổi họp báo mở màn, tôi không vòng vo. Tôi ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật.
Ngay lập tức, đoạn ghi âm đầu tiên vang lên trong hội trường:
“Cưng à, anh hứa, chờ con chúng ta chào đời, toàn bộ tài sản dưới tên anh đều sẽ là của hai mẹ con em.”
Sắc mặt Giang Diên Chu khẽ biến, khóe môi giật nhẹ.
Tiếp đó, màn hình lớn phía sau sáng lên, hiện rõ ảnh chụp khu Kim Mậu Phủ, cùng hình hắn khoác tay Lâm Vi Vi thong thả đi dạo.
Phía dưới lập tức xôn xao như vỡ chợ.
“Giang tiên sinh, xin hỏi người phụ nữ mang thai trong ảnh là ai? Cái ‘đứa bé’ trong đoạn ghi âm, phải chăng là con của cô ta?”
Luật sư bên cạnh hắn vội đứng bật dậy, nói lớn:“Thân chủ tôi có quyền giữ im lặng. Đây là chuyện riêng tư, hoàn toàn không liên quan đến buổi họp báo hôm nay.”
“Vậy sao?” Tôi bật cười lạnh, ra hiệu phát đoạn băng thứ hai.
Lần này là giọng nói của Giang Diên Chu và Lâm Vi Vi khi đi dạo trong khu.
“Cô ta ngu lắm, tôi tùy tiện tìm một người diễn kịch là lừa được rồi.”“Chờ tuần sau họp hội đồng, dự án mới của tôi được thông qua, tiền sẽ được chuyển hết ra ngoài. Khi đó, công ty chỉ còn cái vỏ rỗng. Tạ Ý Duyệt với ông già cứng đầu kia, cứ chờ mà phá sản đi!”
Lời vừa dứt, toàn bộ khán phòng như bùng nổ.
Nếu như trước đó, chuyện ngoại tình chỉ là vấn đề đạo đức cá nhân, thì đoạn ghi âm này lại vạch trần sự thật: một âm mưu lừa đảo thương mại trắng trợn, một kế hoạch phạm tội rành rành!
Sắc mặt Giang Diên Chu triệt để tái nhợt như tro tàn.Hắn gào khản cổ, chỉ tay về phía tôi:“Ngụy tạo! Tất cả đều là em bịa đặt!”
“Ngụy tạo ư?” Tôi nhếch môi.“Anh tưởng những gì anh làm là kín kẽ, không để lại dấu vết sao? Mỗi một khoản tiền anh chuyển sang quỹ ở quần đảo Cayman, tôi đều có bản ghi.”
Tôi giơ tập hồ sơ dày cộm trước ống kính, từng tờ sao kê, từng chứng từ chuyển khoản rành rành.“Anh và anh trai của Lâm Vi Vi cấu kết lập công ty ma, mưu đồ chiếm đoạt tài sản. Tất cả chứng cứ, tôi đã nộp lên cảnh sát.”
Ánh mắt tôi lạnh băng, từng chữ như đinh đóng cột:“Anh, Giang Diên Chu, đã chính thức bị tình nghi tham ô và lừa đảo thương mại.”
Toàn thân hắn run lẩy bẩy, rồi ngửa người ngã quỵ xuống nền nhà, thảm hại đến cực điểm.Đèn flash liên tục lóe sáng, ghi lại khoảnh khắc hắn rơi từ đỉnh cao giả tạo xuống vực sâu nhục nhã.
Buổi họp báo khép lại, tôi vừa rời khỏi thì nhận được một cuộc gọi lạ.Trong loa là giọng phụ nữ run rẩy, nghẹn ngào:“Tạ Ý Duyệt… rốt cuộc cô muốn thế nào?”
“Tôi muốn thế nào?” Tôi bật cười, hỏi ngược lại.“Câu đó phải là tôi hỏi cô và Giang Diên Chu mới đúng.”
“Diên Chu đã bị cô hủy hoại rồi! Tiền cũng mất hết rồi! Cô còn chưa hài lòng sao?” Lâm Vi Vi gào lên.
“Tôi không hài lòng.” Giọng tôi lạnh tanh.“Còn xa mới đủ.”
“Cô… cô còn định làm gì nữa?”
8.
Tôi không cho Lâm Vi Vi cơ hội thở dốc.
Sáng hôm sau, tôi cùng luật sư Vương và hai nhân viên an ninh đi thẳng đến căn hộ 1502, tòa số 3, khu Kim Mậu Phủ.
Chuông cửa vang rất lâu, mãi mới có tiếng mở.Cánh cửa chỉ khẽ hé ra một khe nhỏ.
Lâm Vi Vi khoác chiếc áo ngủ nhàu nhĩ, tóc bết dính vào mặt, thấy phía sau tôi có người, cô ta theo bản năng định đóng sập cửa.
Nhân viên an ninh nhanh tay giữ chặt lấy.
“Tạ Ý Duyệt, cô đừng quá đáng!” Cô ta ôm lấy bụng bầu nhô cao, giọng the thé.
Tôi nghiêng người nhìn sang luật sư Vương:“Luật sư Vương, phần còn lại giao cho anh.”
“Cô Lâm,” luật sư Vương bước lên, đưa thẳng một tập hồ sơ,“trong vòng hai mươi bốn giờ, đề nghị cô lập tức dọn khỏi nơi này. Nếu không, chúng tôi sẽ khởi kiện và thực hiện cưỡng chế theo pháp luật.”
“Không đi! Tôi không đi!” Lâm Vi Vi hất mạnh xấp giấy tờ, để mặc chúng vung vãi dưới sàn.“Đây là căn nhà Diên Chu đã hứa cho tôi! Cô không có quyền đuổi tôi!”
Cô ta bất chợt lao tới, muốn chộp lấy tay tôi, nước mắt lã chã: