Bà liếc qua video, giọng điệu lạnh lùng đầy mỉa mai:“Chỉ là thay cái băng vệ sinh thì đã sao? Ngày trước chẳng phải cô cũng vì thấy nó chu đáo, dịu dàng mới chịu gả cho nó đấy à?”
“Còn nữa, cô nên tự biết vị trí của mình. Gả vào nhà chúng tôi tám năm mà vẫn chưa sinh được đứa con nào. Nếu cứ thế này, cho dù con trai tôi không tìm người khác, thì tôi cũng sẽ yêu cầu nó bỏ cô!”
“Giờ nhà họ Cố chúng tôi chưa đuổi cô đi đã là nể tình rồi, cô cũng nên biết điều mà giữ lấy cái chỗ đứng này!”
Từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc lạnh, chém thẳng vào tim tôi. Tôi sững sờ, đầu óc trống rỗng, chưa bao giờ nghĩ quan niệm của bà lại có thể khiến tôi há hốc miệng kinh ngạc đến thế.
“Mẹ… con thật sự không ngờ. Suốt tám năm mẹ nằm trên giường bệnh, số lần Cố Hằng đến thăm mẹ còn chưa đầy tám lần!”
“Tám năm qua, con vừa đi làm, vừa không biết bao nhiêu lần chạy tới bệnh viện chăm sóc mẹ, vậy mà trong mắt mẹ, con chỉ đáng bị đối xử thế này thôi sao?”
“Còn chuyện con không có con… mẹ chắc chắn lỗi chỉ ở con sao? Mẹ có bao giờ nghĩ, vấn đề cũng có thể là do Cố Hằng không?!”
Bao nhiêu uất ức dồn nén suốt tám năm, thêm cả cú sốc vừa rồi, khiến nước mắt tôi tuôn trào như vỡ đê.
Đến mức ngay cả bác gái nằm giường bên cũng không kìm được mà lên tiếng:“Ôi trời, chị Cố à, con dâu chị tận tụy như thế, sao chị lại nỡ nói những lời cay nghiệt vậy…”
“Chuyện nhà họ Cố chúng tôi, bà ít xen vào thì hơn!”
Mẹ chồng tôi hất cằm, trừng mắt quắc lên. Bác gái chỉ biết thở dài não nề, lắc đầu chẳng nói thêm câu nào.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Cố Hằng khí thế hùng hổ xông vào, mặt đen như mực. Anh ta lao tới, túm chặt lấy cánh tay tôi, nghiến răng nghiến lợi:“Tôi biết ngay mà! Cô chắc chắn chạy đến đây để mách lẻo với mẹ tôi. Nói! Cô vừa nhồi nhét những gì vào tai bà? Mẹ tôi nằm liệt bao nhiêu năm, nếu cô dám chọc giận bà thành ra chuyện gì, tôi không tha cho cô đâu!”
Tôi cười lạnh, giọng sắc như dao:“Hừ, thế anh cũng biết làm con hiếu thảo sao? Mẹ ruột nằm tám năm, anh chưa từng thay một cái bỉm. Còn thư ký của anh, mới kêu đau bụng thôi, anh đã tận tình thay băng vệ sinh cho cô ta, lại còn bị vợ bắt tận tay. Thế mà giờ còn dám chạy tới đây giả bộ hiếu tử à?”
Một câu của tôi chọc thẳng vào tim đen, khiến Cố Hằng lập tức đỏ bừng mặt, giận dữ gầm lên:“Tống Di, đồ đàn bà độc miệng, độc lòng! Cô thôi ngay cái kiểu châm chọc đó đi!”
Nói rồi, anh ta hất mạnh tay, ném tôi ra ngoài.
“Bộp!”
Lưng tôi va thẳng vào góc tủ sắt cạnh giường bệnh. Cơn đau nhói buốt lan dọc sống lưng, khiến tôi nghẹn thở, đầu óc choáng váng.
Một cơn đau quặn đột ngột ập xuống bụng dưới, mắt tôi tối sầm, cả người ngã gục bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh. Bên cạnh, bác sĩ vội vàng bước tới trấn an:“Đừng cử động, cô đang mang thai được một tháng rồi, đúng giai đoạn nguy hiểm, sau này phải cẩn thận, đừng để va chạm động thai nữa.”
Tim tôi thắt lại, run rẩy thốt lên:“Ông… ông vừa nói gì? Tôi… có thai rồi sao?”
Bác sĩ gật đầu xác nhận:“Đúng vậy, thai đã bốn tuần. Trước giờ cô chưa đi khám sao? Nhưng yên tâm, lần này va chạm không nghiêm trọng, thai nhi vẫn rất khỏe mạnh.”
Lời vừa dứt, tiếng rầm vang lên. Cửa phòng bật mở, Cố Hằng hốt hoảng xông vào, điếu thuốc trên tay còn chưa kịp dập tắt.
“Cái gì? Bác sĩ, vợ tôi… cô ấy mang thai sao? Được mấy tuần rồi? Là con trai hay con gái?”
Giọng anh ta run rẩy vì kích động, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm bác sĩ.
“À… đúng, vợ anh đã mang thai bốn tuần. Còn trai hay gái thì hiện giờ bệnh viện có quy định, không được tiết lộ…”
Sự thật này khiến tôi lặng người. Hai chúng tôi vốn đều rất khao khát có một đứa con. Nhưng vì Cố Hằng mắc chứng tinh trùng yếu, nên suốt bao năm tôi không thể mang thai. Kết quả này tôi chưa từng nỡ nói với anh, để mặc cho anh và mẹ chồng lấy đó làm cớ, coi tôi như con gà mái không biết đẻ.
Giờ phút này, khi biết tôi có thai, ánh mắt Cố Hằng nhìn tôi hoàn toàn thay đổi.
Anh ta bước nhanh tới, giọng điệu khẩn thiết:“Vợ à… anh xin lỗi. Vừa rồi là anh sai. Anh không nên nổi nóng với em, lẽ ra phải bình tĩnh, giải thích rõ ràng về quan hệ của anh với Lý Lâm.”
“Anh với cô ta thật sự chỉ là quan hệ công việc giữa sếp và thư ký, ngoài đời tuyệt đối chưa từng làm điều gì có lỗi với em. Em không phải vẫn luôn muốn anh đưa em sang châu Âu du lịch sao? Anh hứa, đợi khi con chào đời, anh sẽ dẫn em đi!”
Cố Hằng siết chặt tay tôi, ánh mắt chan chứa tình cảm, thoáng chốc khiến tôi như nhìn thấy hình ảnh người đàn ông dịu dàng thuở mới yêu.
Đúng lúc ấy, ting – điện thoại tôi vang lên một tiếng báo tin nhắn.