6
Tối hôm đó, chúng tôi uống không ít rượu, hát không ít bài.
Cuối cùng, người thì say, giọng cũng khàn.
Tôi loạng choạng bước ra khỏi Night Color, có mấy anh phục vụ đẹp trai dìu hai bên.
Vừa định vẫy taxi.
Một chiếc xe đen tới trước mặt, cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt phong trần mệt mỏi của Lục Tư Niên.
“Em chẳng nói là ra ngoài học ngoại ngữ sao?”
Anh trông không vui, liếc qua cậu trai đang đỡ tôi.
Ánh mắt sắc lạnh, đầy cảnh cáo.
Mấy anh phục vụ đúng là tinh ý, lập tức buông tay.
“Tôi…”
Tối qua, anh nhắn hỏi tôi đang ở đâu, tôi nhất thời không nhịn được, trả lời: “Đang học ngoại ngữ…”
Còn chưa nghĩ ra lời giải thích.
Lâm Mạn đã lảo đảo nhào tới:
“Hello, anh Lục, trùng hợp ghê nha. Anh đến đón bà xã à?”
Khóe miệng Lục Tư Niên giật giật, không đáp.
Giây sau.
Lâm Mạn buột miệng:
“Hay là anh cũng tới học ngoại ngữ đi? Mấy cậu em ở đây giỏi lắm, anh mà học vài chiêu thì Dao Dao cũng chẳng phải ngày nào cũng than vãn anh không được, rồi kéo tôi đi uống rượu giải sầu…”
“Lâm Mạn!” Tôi hoảng quá, vội bịt miệng cô ấy lại.
Rượu trong người lập tức bay mất nửa.
Tôi quay sang cười gượng với Lục Tư Niên:
“Ha ha, cô ấy uống chút rượu.
Ha ha, nói nhảm ấy mà.
Ha ha, anh đừng để bụng.
Ha ha, chồng ơi, anh đi công tác mà, sao tự nhiên…”
Giây tiếp theo, tôi cười không nổi nữa.
Lục Tư Niên đã xuống xe, xách tôi nhét vào trong, nghiến răng:
“Em còn biết mình có chồng à, Mộ Dao? Ai cho em cái gan dám đến chỗ này ăn chơi hả???”
“Về nhà với anh!!!”
“Tôi cũng muốn về nhà.” Lâm Mạn lập tức leo lên xe, mặt đầy chính khí.
“Vợ anh bỏ nhà đi, chạy sang nhà tôi, hành lý cũng ở chỗ tôi. Mấy ngày nay ăn của tôi, uống của tôi, anh phải theo tôi về trả tiền cơm nước…”
Bỏ nhà đi?
Lục Tư Niên liếc tôi một cái, vẻ mặt dửng dưng.
Tôi lập tức cúi đầu, lúng túng:
“Tôi… tôi chỉ thấy ở nhà một mình buồn, nên sang nhà Lâm Mạn ở mấy hôm… Không… không phải bỏ nhà đi…”
“Mộ Dao!” Lâm Mạn tức muốn học máu.
“Cậu có thể có chí khí chút không? Giận dỗi bỏ nhà đi mà cũng không dám để anh ta biết, cậu…”
Lục Tư Niên nhấn ga, xe vút đi như tên rời cung.
7
Anh đưa Lâm Mạn về trước, lấy lại những đồ dùng sinh hoạt hằng ngày tôi để ở nhà cô ấy, rồi mới lái xe về Lục trạch.
Bà Lý đã nấu sẵn canh giải rượu.
Lục Tư Niên tự tay múc một bát đặt trước mặt tôi, sau đó ngồi ngay ngắn đối diện, ánh mắt chăm chú nhìn tôi không chớp.
Tôi cúi đầu uống canh, không dám nói lời nào.
Uống hết một bát, anh lại đưa thêm một bát nữa.
Tôi cắn răng tiếp tục uống.
Vừa uống xong, anh lại đưa sang thêm một bát.
Tôi lại uống…
Đến bát thứ năm.
Tôi thật sự chịu không nổi, mặt mày đưa đám mà than vãn:
“Em… em không uống canh nữa đâu…”
“Còn chỗ nào không thoải mái không?” Anh hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Đau đầu à?” Anh lại hỏi.
“Không đau đầu, đau bụng.”
“Hả?” Anh giật mình, đứng dậy định lại gần xem.
Tôi đã ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh:
“Em mắc tiểu.”
Đi vệ sinh xong, dạ dày bỗng cuộn lên dữ dội, tôi ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Giày vò cả một buổi.
Cuối cùng kiệt sức, nằm vật ra giường rồi ngủ thiếp đi.
8
Thức trắng cả đêm, lại còn uống rượu.
Giấc này tôi ngủ sâu bất thường.
Khi tỉnh lại, trời đã tối hẳn, xung quanh im ắng không một tiếng động.
Tôi chợt nhớ tới thứ Lâm Mạn nhét cho tôi trên xe.
Lập tức bật dậy khỏi giường, lục túi rồi lục cả quần áo.
Cuối cùng, tôi tìm thấy hộp thuốc ở góc túi xách.
Là thứ Lâm Mạn bỏ ra một khoản lớn mua từ tay quản lý Night Color, cũng vì thế mà cô ấy nhất quyết chen lên xe để đưa cho tôi.
“Cậu nghĩ sao mấy cậu em ở hội sở lại được phụ nữ mê thế?
“Nếu không phải tôi quen quản lý, làm sao lấy được thứ tốt thế này.
“Nghe nói, đàn ông yếu cỡ nào, chỉ cần uống một viên cũng đủ khiến phụ nữ xuống không nổi giường.
“Cậu nhân lúc Lục Tư Niên không để ý, bỏ thứ này vào nước cho anh ta uống.
“Nếu uống rồi mà anh ta vẫn tránh cậu, thì chỉ có một khả năng thôi, anh ta vẫn chưa quên được Bạch Nhược Thủy…”
Bạch Nhược Thủy.
Nghĩ tới ba chữ này, tôi cắn răng, quyết tâm cầm viên thuốc bước ra khỏi phòng.
9
Đèn trong thư phòng vẫn sáng, Lục Tư Niên vẫn đang làm việc.
Anh lái xe suốt đêm từ Hải thị về đây, công việc còn chưa xử lý xong.
Điều đó có nghĩa là — anh đã thấy bức ảnh rồi.
Gấp gáp quay về như vậy.
Vậy mà từ lúc về đến giờ, lại không hỏi tôi lấy một câu.
Tại sao?
Tôi nghĩ mãi không thông.
Lặng lẽ xuống bếp rót một ly sữa nóng, mở hộp thuốc, lấy một viên bỏ vào.
Nghĩ một lúc, sợ liều lượng không đủ, tôi cho thêm vài viên, khuấy đều.
Không màu, không mùi.
Tôi mang ly sữa lên lầu, bước vào thư phòng.
Lục Tư Niên thấy tôi, lập tức đứng dậy:
“Em tỉnh rồi à? Đói không? Còn đau đầu không? Anh gọi chị Lý dậy nấu chút gì cho em ăn nhé.”
“Không cần đâu, em không đói.”
Tôi đưa ly sữa cho anh.
“Anh sao chưa ngủ? Uống ly sữa rồi nghỉ đi.”
“Công ty còn vài việc chưa xử lý xong.”
Anh đặt ly sữa trở lại bàn, ngồi xuống tiếp tục làm việc.
Tôi đẩy ly sữa lại gần hơn:
“Uống trước đã.”
Anh không ngẩng đầu lên:
“Ừ, em ngủ trước đi, lát nữa anh uống.”
Khi làm việc, anh đeo kính, ánh mắt chuyên chú, thỉnh thoảng cau mày vì vấn đề gì đó.
Tôi ngồi đó nhìn anh, bất giác nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt.
Hôm ấy tuyết rơi trắng trời.
Vì kẹt xe, tôi đến trễ nửa tiếng.
Khi tới quán cà phê, tôi thấy anh ngồi một mình trong góc, chăm chú làm việc.
Quán đông đúc, người người trò chuyện rôm rả.
Chỉ có anh yên tĩnh, tay đặt lên bàn phím, ngón tay lướt như bay.
Tay anh rất đẹp, đốt ngón rõ ràng, thon dài trắng trẻo.