4.
Căn nhà lạnh tanh, trống trải như thể đã mấy ngày không có ai ở.
Chu Thâm đâu rồi?
Tim tôi chợt hẫng một nhịp, trong đầu lập tức tràn vào đủ loại suy nghĩ hỗn loạn.
Tôi cố gắng đè nén nỗi hoang mang, bấm gọi video cho Chu Thâm.
Tiếng chuông dài lê thê khiến trái tim tôi dần chìm xuống.
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi sắp tự ngắt, khuôn mặt đẫm mồ hôi của Chu Thâm hiện lên.
Tôi run run cầm điện thoại:“Chồng ơi, anh đi đâu vậy?”
“Anh đi công tác mà, công ty có việc gấp.” Chu Thâm dịu giọng, “Nghĩ em cũng đang đi công tác, anh chắc chắn sẽ về sớm hơn em, nên không nói trước để em khỏi lo.”
“Vậy sao anh mồ hôi nhễ nhại thế kia?” Tôi cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh.
“Anh vừa họp xong, lại quên cầm điện thoại. Nghe thấy nhạc chuông đặc biệt của em vang lên ngoài hành lang, anh chạy về phòng ngay.”
Chu Thâm vừa nói vừa xoay camera, phía sau đúng là cảnh một khách sạn.
Tôi thở phào, thầm nhủ lòng:“Điện thoại không kịp nghe thì để anh rảnh gọi lại là được, không cần gấp đến thế.”
“Anh không muốn để vợ anh thất vọng.”
Câu nói ấy khiến lòng tôi ấm áp.“Bao giờ anh về?”
“Ngày mai.”
Tôi chợt nhớ chuyện bạn trai bí ẩn của Vân Vân, không kiềm được tò mò:“À đúng rồi, anh có biết chuyện Vân Vân có bạn trai không? Sáng nay em ở nhà cô ấy, suýt nữa thì đụng mặt, tiếc là không nhìn rõ được.”
“Em với cô ấy thân như một người còn chẳng biết, sao cô ấy lại kể với anh?” – Chu Thâm đáp, giọng nghe rất thản nhiên.
Nghĩ cũng phải, tôi không hỏi thêm nữa.
Cúp máy với Chu Thâm chưa bao lâu, tôi nhận được cuộc gọi từ một đồng nghiệp của anh:
“Chị dâu, anh Thâm đi công tác rồi, anh ấy bảo chị ở nhà một mình anh không yên tâm. Nếu có việc gì cần giúp, chị cứ nói với em nhé.”
Tôi cười:“Không sao đâu, chị đi chuyến bay sớm về, chiều nay chỉ định ngủ bù thôi. Trừ khi tận thế, còn không thì không cần phiền em đâu, cảm ơn nhé!”
“Chị khách sáo quá! Công ty ai chẳng biết, ở ngoài thì lạnh lùng quyết đoán, sát phạt quả cảm, nhưng anh Thâm về nhà là thành ‘cuồng sủng vợ’. Chị mãi mãi là số một đấy!”
Tôi bật cười, rồi tắt máy.
Vừa định nằm xuống ngủ bù thì công ty lại gọi đến, dặn tôi ngày mai phải đến báo cáo công việc.
Tôi lục tìm trong túi xách – mới phát hiện cặp tài liệu để quên ở nhà Vân Vân!
Đành phải quay lại nhà cô ấy một chuyến nữa.
Cô ấy lại không có nhà, gọi điện cũng chẳng ai bắt máy.
Tôi đành nhập mật mã lần nữa, lấy cặp tài liệu rồi chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy trên bàn ăn còn bày một hộp cháo hải sản Vương Ký ở Thành Nam, chưa kịp dọn.
Đó là món Chu Thâm thích nhất.
Ánh mắt tôi lại lướt sang cửa ra vào – trên kệ giày đặt một đôi dép nam, đúng cỡ giày của Chu Thâm: size 45.
Tôi đứng sững, ngây người nhìn chằm chằm đôi dép ấy.
Tôi không biết trong đầu mình đang nghĩ gì, mọi thứ rối tung rối mù.
Tôi lắc mạnh đầu, cố xua đi những ý nghĩ chẳng đâu vào đâu.
Chắc là tôi thiếu ngủ nên mới hoang tưởng. Chợp mắt một giấc là ổn thôi.
Tôi vừa khép cửa thì bác gái hàng xóm nhà đối diện bước đến:“Cô gái, sáng nay tôi nhớ có shipper mang bưu kiện đến, sao giờ lại chẳng thấy đâu? Người già trí nhớ kém, mắt mũi cũng chẳng còn tinh. Cô xem giúp tôi camera với nhé.”
Có vẻ bác nhận nhầm tôi thành Vân Vân, nhưng tôi không giải thích, chỉ gật đầu đồng ý.
Tôi giúp bác xem camera, đúng là không hề có ai giao hàng.
Tôi chuẩn bị tắt phần phát lại, nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào nút tắt, trên màn hình loé lên một khung hình —
Như một tia sét chém thẳng xuống, khiến tôi đứng chết lặng tại chỗ.
5.
Tôi lập tức đập mạnh tay xuống bàn phím, nhấn nút tạm dừng, giữ nguyên khung hình, rồi run rẩy kéo thanh tua, lần từng chút một quay lại vài giây trước.
Trong đoạn video, ngay sau khi tôi rời đi, Tô Vân Vân nở nụ cười dịu dàng, khoác tay một người đàn ông bước ra cửa, thân mật như một đôi tình nhân.
Người đàn ông ấy dường như cảm nhận được điều gì, vô thức quay đầu liếc về phía camera.
Và khuôn mặt quen thuộc đến tận xương tủy ấy…
Đôi mắt từng bao lần nhìn tôi say đắm mỗi đêm…
Chính là Chu Thâm!
Toàn thân tôi như đông cứng, máu trong người nghẽn lại, đầu óc nổ tung như ong vỡ tổ.
Thì ra, người đàn ông tắm trong nhà Tô Vân Vân sáng nay… chính là anh ta!
Thì ra anh ta chưa từng rời đi, chỉ điều khiển khoá cửa từ xa, để tôi tin rằng anh đã đi mất.
Tôi run rẩy lật ngược đoạn ghi hình trước đó. Trong suốt hai tháng tôi đi công tác, Chu Thâm và Tô Vân Vân vẫn luôn sống cùng nhau – cùng ra cùng vào, cứ như một cặp vợ chồng.
Trái tim tôi dần chìm xuống đáy.
Ngày 23 tháng 3, 1 giờ chiều, Tô Vân Vân và Chu Thâm đưa tôi ra sân bay.2 giờ chiều, hai người cùng trở về nhà cô ấy, cho đến tận trưa hôm sau mới ra ngoài.Từ sân bay về nhà cô ấy chỉ mất đúng một tiếng đồng hồ.
Ngày 22 tháng 3 – hôm trước ngày tôi đi công tác, sau khi tôi và Chu Thâm rời nhà Vân Vân, 11 giờ đêm, anh quay lại lần nữa, đến 3 giờ sáng mới rời đi – trên cổ anh vẫn đeo chiếc cà vạt xanh rêu tôi tự tay thiết kế.
Ngày 15 tháng 3 – kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, Chu Thâm ở nhà Tô Vân Vân hai tiếng. Hôm đó anh nói với tôi, anh “đột xuất bận việc, phải tăng ca”.
Ngày 17 tháng 2 – sinh nhật tôi…
Ngày 10 tháng 2…
Ngày 26 tháng 1…
Tờ lịch cứ thế lật từng trang, mỗi một ngày dừng lại là một nhát dao xoáy thẳng vào tim tôi.
Tôi nhìn trân trân vào màn hình camera, tai ù đi, như thể linh hồn đã rời khỏi cơ thể.
“Cô gái! Cô gái! Cô sao vậy?” – tiếng gọi của bác hàng xóm kéo tôi về thực tại.
Tôi cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả tiếng khóc:
“Không sao… cháu không sao. Cháu… đi trước đây.”