10.
Đã năm năm trôi qua.
Cánh cổng trại giam mở ra.Tô Tuyết Tình lảo đảo bước ra, cái bóng mảnh khảnh gầy gò dưới ánh nắng nhợt nhạt như sắp tan biến trong gió.
Khuôn mặt từng xinh đẹp giờ hốc hác, gò má nhô cao, mắt trũng sâu, tóc tai vàng úa, khô xác như rơm.Đôi tay từng chơi piano, giờ biến dạng, co quắp, các đốt xương gồ lên lởm chởm như những vết sẹo sống động của quá khứ.
Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta thoáng hiện một tia hoảng sợ.“Tống Uyển Ngôn…” Giọng khàn đặc như rỉ máu từ cổ họng.
Tôi không trả lời.Chỉ lặng lẽ rút ra một tờ hợp đồng, đưa cho cô ta.
“Quỹ từ thiện Tần Lan, vị trí: lao công. Có chỗ ăn ở, không lương.”
Tô Tuyết Tình run rẩy nhận lấy tờ giấy, giọng khàn khàn:“Tôi không ký… có được không?”
Tôi khẽ mỉm cười:“Tất nhiên được.”
Tôi quay lưng bước đi:
“Ngoài đường có nhiều hầm đi bộ, ngủ đỡ cũng được.”
Cô ta lập tức lết theo, quỳ gối xuống nền xi măng lạnh ngắt.“Tôi ký! Tôi ký!”
Tôi nhìn cô ta run rẩy viết tên mình lên hợp đồng,trong lòng… không cảm xúc, không vui, không giận.Chỉ là một khâu cuối cùng cần khép lại.
Quỹ từ thiện Tần Lan – nơi tôi sáng lập – chuyên hỗ trợ những gia đình từng bị hủy hoại bởi tội phạm thương mại.Những đứa trẻ mất cha, người mẹ góa bụa, các ông bố bị đẩy vào nợ nần tuyệt vọng.
Mỗi ngày, Tô Tuyết Tình phải lau nhà, đổ rác, cọ toilet cho chính những người từng chịu đau khổ vì kiểu người như cô ta.
Ngày đầu tiên, cô ta nôn đến tím tái vì mùi hóa chất và nước bẩn.Ngày thứ hai, cô ta khóc, van xin tôi cho cô ta rời đi.Ngày thứ ba, cô ta bắt đầu học cách im lặng và chịu đựng.
Một tháng sau, tôi đến kiểm tra quỹ.Cô ta đang quỳ gối lau sàn,dùng chính đôi tay đã từng được gọi là “thiên tài”,để chà rửa từng vết bẩn như thể chuộc từng lỗi lầm.
Một người phụ nữ – từng là vợ của một tập đoàn thiếu gia, từng bước lên đỉnh cao bằng giả dối –giờ cúi đầu nghe lệnh, phía sau là một người mẹ mất con, chỉ tay ra chỗ vết bẩn:
“Chỗ này chưa sạch. Làm lại.”
Cô ta không nói gì, chỉ gật đầu, tiếp tục cúi xuống,tay run run, miết từng vết bẩn… như đang lau lại chính quá khứ nhơ nhuốc của mình.
Tôi khẽ nói với chính mình:
“Như vậy… còn có ý nghĩa hơn cả giết cô ta.”
Rồi quay lưng rời đi, lòng thanh thản một cách lạ thường.
Đêm xuống.Tôi đứng trên tầng cao nhất của khách sạn Rừng Xanh – nơi từng cháy rụi trong biển lửa năm ấy.Giờ đây, nơi đó đã biến thành một khu vườn trên không, tràn ngập hoa cỏ và ánh sáng dịu êm.Hương dạ lan hương phảng phất trong gió, nhè nhẹ, như ôm trọn cả bầu trời.
Chính giữa khu vườn, tôi đặt một bức tượng đá trắng.Đó là hình một bông lan, loại hoa mẹ chồng tôi – bà Tần Lan – yêu thích nhất.Trên bệ đá, khắc bốn chữ:
“Ân mẹ hiền – đời đời không quên.”
Gió đêm lướt qua, những cánh hoa nhẹ rung.Phía sau tôi, tiếng bánh xe lăn chậm rãi vang lên.Ông Lục Chấn Hùng được đẩy đến, phía sau là ông Lục Chấn Uy.
“Uyển Ngôn, hôm nay là ngày giỗ mẹ con.”Giọng ông nhẹ, run nhưng vẫn trầm ổn.
Tôi gật đầu, cầm khay rượu đặt sẵn,rót ra ba ly đỏ thẫm.Một ly, tôi rưới nhẹ xuống trước bức tượng.
“Mẹ à, tập đoàn Lục Thị bây giờ đã vào top 10 toàn cầu rồi.”
Làn gió đêm thổi qua, hương hoa lại nồng hơn,như một lời đáp từ nơi xa.
Ông Lục cầm lấy ly rượu, bàn tay run rẩy,ánh mắt hơi ướt:
“Những năm qua… thật sự vất vả cho con rồi.”
Tôi mỉm cười, khẽ lắc đầu:
“Không vất vả, cha à.Đây là điều con nên làm.”
Cả ba chúng tôi đứng lặng giữa khu vườn,đưa ly rượu lên, hướng về bầu trời đêm đầy sao.Ánh trăng đổ xuống, phản chiếu trên mặt rượu,long lanh như ký ức chưa từng tàn.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.Trên màn hình hiện dòng chữ: “Quỹ Từ Thiện Tần Lan – Quản lý.”
Tôi nhấc máy.Giọng người quản lý vội vã:
“Tổng giám đốc Tống, là… là Tô Tuyết Tình.Cô ta ngất xỉu rồi.”
Tôi đặt ly xuống, hỏi gọn:
“Đưa đi bệnh viện à?”
“Cô ta nói không cần.Chỉ bảo là quá mệt… và muốn gặp cô, một lần cuối.”
Tôi im lặng vài giây,nhìn ra bầu trời, rồi quay sang cha chồng:
“Ba, con có chút việc phải đi.”
Ông gật đầu, ánh mắt hiền hòa như hiểu rõ tất cả:
“Đi đi, con gái.Cẩn thận nhé.”
Tôi siết nhẹ điện thoại trong tay,rồi quay lưng,bước vào đêm tĩnh lặng,nơi quá khứ và hiện tại…sắp sửa có cuộc đối mặt cuối cùng.
Hai mươi phút sau, tôi có mặt tại khu ký túc xá của nhân viên Quỹ từ thiện.Căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng yếu ớt.Tô Tuyết Tình nằm trên chiếc giường đơn, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở mỏng như sợi chỉ.
Khi thấy tôi bước vào, cô ta cố gắng chống tay ngồi dậy.Tôi khẽ nói:
“Đừng động, nằm yên đi.”
Tôi ngồi xuống mép giường, ánh mắt bình thản.Cô ta nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ cười, giọng khàn khàn:
“Tống Uyển Ngôn… cô thắng rồi.”“Nhưng sao không giết tôi đi?”
Trong đôi mắt đó lóe lên tia điên dại,giọng nói run lên, chất chứa hận thù đến cực điểm:
“Cô biết tôi hận cô đến mức nào không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng điềm tĩnh,mỗi chữ như dao rơi xuống nền lạnh:
“Bởi vì chết quá dễ dàng.”“Tôi muốn cô sống,và mỗi ngày đều phải trả giá cho những gì mình đã làm.”
Cô ta bật cười, tiếng cười sắc lạnh, khản đặc như gỉ sắt cào vào lòng người.