1.
Xác nhận tấm vé số cào trúng thật 1 triệu tệ, tôi và chồng bật khóc vì sung sướng.Người ta hay nói “hết cơn bĩ cực tới hồi thái lai”, chắc ông trời thấy hai đứa sống quá khổ cực nên mới thương tình ban thưởng.
Hai đứa tôi kích động tới mức thức trắng cả đêm bàn kế hoạch sử dụng khoản tiền này, sáng sớm hôm sau còn định cùng nhau tới trung tâm đổi thưởng.
Nhưng khi tôi vừa tỉnh dậy, bước ra phòng khách thì giật bắn người—Bố mẹ chồng đã ngồi ngay ngắn trên sofa, mặt ai nấy đều nghiêm trọng.
“Ba, mẹ, có gì đợi tụi con đi đổi tiền xong rồi về nói sau—” Tôi vẫn còn lâng lâng phấn khích, vừa mặc áo khoác vừa định bước ra ngoài, thì…RẦM!Tiếng đập bàn vang dội khiến tim tôi nhảy dựng. Là bố chồng.
“Hay quá ha, Tống Doanh! Nếu không nhờ Tiểu Siêu báo cho chúng ta sớm, thì có phải cô định giấu luôn chuyện trúng 1 triệu à?! Mắt còn coi hai cái người già này ra gì không?!”
“Tôi…”Tôi vừa định mở miệng giải thích, thì chồng tôi cũng bước ra, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.Chồng tôi bình thường rất thương tôi, nhưng mỗi lần liên quan đến bố mẹ anh, là lại trở nên nhút nhát đến đáng thương.
Mẹ chồng hất cằm, giọng đầy ngạo nghễ:“Thôi khỏi giải thích. Tôi nói thẳng luôn cho đỡ mất thời gian. Tiền này tiêu thế nào, tôi với ba nó đã tính kỹ hết rồi.”
“Nuôi Tiểu Siêu lớn từng này chẳng dễ dàng gì. Trước tiên phải trích ra 200 ngàn để ba mẹ dưỡng già, 400 ngàn làm tiền cọc mua nhà, 200 ngàn mua xe.”
Tôi và chồng là kết hôn tay trắng, đến giờ vẫn chưa có nổi căn nhà hay chiếc xe. Tôi lại là trẻ mồ côi, chuyện phụng dưỡng bố mẹ chồng vốn đã nằm trong nghĩa vụ. Tôi cũng đang định gật đầu đồng ý thì—
“Còn 200 ngàn còn lại…”Choang!Bố chồng đập vỡ cốc thủy tinh xuống bàn, trừng mắt hét lớn:
“Đương nhiên là để cưới vợ mới cho nó rồi!Cô – cái thứ gà mái già không biết đẻ trứng – còn không cút khỏi nhà họ Khang này cho tôi?!”
2.
Tôi chết lặng.Kết hôn ba năm không có con, bố mẹ chồng vẫn hay bóng gió xa gần, nhưng tôi chưa từng nghĩ… họ lại muốn chúng tôi ly hôn.Mà còn là ngay sau khi trúng một triệu!
Tôi cố gắng gượng cười:“Ba, mẹ… sao hôm nay bỗng biết nói đùa vậy?”
Ánh mắt tôi bất lực chuyển sang chồng—Khang Siêu.“Chồng à, anh nói gì đi chứ…”
Vừa mới chạm nhẹ vào cánh tay anh ta, đã bị gạt phắt ra.“Anh… anh cũng hết cách rồi. Em biết mà, anh luôn muốn có con. Nhưng mình cưới nhau ba năm rồi.”“Ba năm mà bụng em chẳng có tí động tĩnh nào, chẳng lẽ vì em mà anh phải tuyệt hậu chắc?”
Trong mắt anh ta lóe lên một tia chột dạ, nhưng rất nhanh bị che lấp bởi sự khó chịu và bất mãn.
Một tia sét như đánh vào đầu tôi.Sau nỗi đau là cơn giận bốc lên tận óc.Phải rồi, không có thai là sự thật.
Nhưng suốt ba năm qua, tôi đã chịu đựng những gì?Từng thang thuốc Bắc đắng ngắt uống đến nôn, từng bài thuốc dân gian kỳ quặc, tôi làm tất.Thậm chí vì điều trị mà mất luôn cả công việc.
“Khang Siêu, anh đúng là đồ khốn—”
Chưa kịp nói hết câu, anh ta đã rút ra một tờ giấy, ném thẳng vào mặt tôi.“Đủ rồi! Cô còn biết xấu hổ không đấy?!”
Mép giấy sắc lẹm rạch ngang mặt, rát buốt.Tôi cúi xuống nhìn—là phiếu khám vô sinh, tên bệnh nhân chính là tôi.
Khang Siêu gào lên:“Tống Doanh, sao cô có thể độc ác đến vậy?! Bản thân sống không ra gì còn kéo người khác chết chung! Nếu không phải tôi phát hiện ra, chẳng phải cả đời này tôi sẽ bị cô hại chết à?!”
“Xem như nể tình ba năm vợ chồng, tôi không đòi cô bồi thường tổn thất tinh thần. Nhưng ly hôn, là chắc chắn!”
Tôi đứng sững tại chỗ.Sốc. Thất vọng. Lạnh lòng.Cuối cùng chỉ còn một cảm giác duy nhất:Nực cười.
Buồn cười đến mức... gần như nực cười.Bởi vì tờ phiếu khám vô sinh mà họ hùng hồn ném vào mặt tôi – là tôi cố tình làm giả.
Lần cuối cùng điều trị thất bại, tôi đã mềm mỏng hết lời, Khang Siêu mới miễn cưỡng đồng ý đi khám.Kết quả là, vừa từ phòng khám bước ra, anh ta đã nổi giận đùng đùng, mắng tôi điên.“Anh là đàn ông, sao có thể có vấn đề!” – giọng nói đầy kích động và tự ái.
Một lúc sau, bác sĩ đột ngột chạy theo, sắc mặt hoảng hốt, thốt lên một câu:“Trường hợp này… thực sự rất hiếm thấy!”