Sắp đến ngày sinh, chồng tôi đưa bố mẹ chồng đến ở cùng.
Vừa đến hôm sau, mẹ chồng đã muốn hủy gói trung tâm chăm sóc sau sinh trị giá mười vạn tệ mà tôi đã đặt.
Bà mở miệng liền nói:“Trẻ người non dạ, không biết tiết kiệm là gì! Con trai tôi tuy kiếm được tiền, nhưng cũng không phải để cô tiêu hoang như thế!”
Tôi nghe mà lòng nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để giải thích:“Khoản đó là do bố mẹ ruột con trả, họ muốn—”
Tôi còn chưa nói hết câu, bà đã chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng xối xả:“Cô đừng lấy bố mẹ cô ra làm lá chắn! Đã gả vào nhà họ Trần thì cả người lẫn của đều là của nhà họ Trần! Còn dám phân biệt của ai với ai sao?!”
“Cô chưa từng đi làm một ngày nào mà cũng đòi ở trung tâm chăm sóc sau sinh? Nhà họ Trần không có cái thói ấy!”
“Cô tưởng sinh con là giỏi giang lắm à? Không sinh được con trai, để xem cô còn mặt mũi nào mà lên giọng!”
Tôi tức đến mức tranh cãi to tiếng, kết quả là động thai, ra máu, phải vào viện gấp.
Sau khi sinh con trai, người chồng trước giờ luôn nghe lời tôi, bỗng dưng trở mặt.
Anh ta không chỉ trách tôi bất hiếu với người lớn, mà còn xin nghỉ chăm con để... đưa bố mẹ anh ta đi du lịch.
Miệng thì bảo:“Anh muốn để em ở nhà một mình chăm con, để em hiểu làm mẹ vất vả thế nào.”
Tôi cười đến lạnh sống lưng.
Ngay lập tức, tôi gọi cho môi giới bất động sản.
Anh ta nói muốn tôi trải nghiệm làm mẹ?Tốt thôi. Tôi đã trải nghiệm đủ rồi.
Vậy thì căn hộ này — căn hộ do bố mẹ tôi đứng tên tặng khi cưới — tôi thấy nên…
...trả lại cho chủ cũ thôi.
1.
Trần Mục Tùng đưa bố chồng ra ngoài, còn mẹ chồng – bà Vương Tiểu Lan – thì ở nhà “trông chừng” tôi.
Tôi vừa định ngả người xuống sofa xem phim thì bà ta đã gọi giật lại.
“Cô xem giúp tôi cái thẻ ngân hàng này với. Hôm nay bên kia nói sẽ chuyển tiền vào, mà mãi chẳng thấy tin nhắn báo về. Trong lòng tôi cứ bồn chồn không yên.”
Nghe vậy, tôi cầm lấy điện thoại của bà.
“Dạo này tin nhắn báo biến động thường bị chậm. Để con tải app ngân hàng về tra sao kê cho mẹ luôn, nhìn là rõ.”
Bà ta gật đầu lia lịa, còn ghé sát lại dán mắt vào từng thao tác của tôi.
Vài phút sau, tôi đưa điện thoại lại gần cho bà nhìn.
“Mẹ xem, đây là sao kê giao dịch hôm nay. Không có khoản tiền nào được chuyển vào cả. Có khi bên kia vẫn chưa chuyển đấy ạ?”
“Không thể nào!”
Bà ta lập tức phản ứng gay gắt, giật lại điện thoại, lia lia vuốt trên màn hình, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Tôi rút rồi cơ mà! Làm sao có chuyện chưa tới chứ?!”
“Họ nói là hôm nay chuyển về ngay mà, giờ sắp tối rồi còn chưa thấy! Tôi đã bảo mấy cái chỗ đó toàn lừa đảo! Mười vạn tệ đó chứ có ít đâu!”
Thái độ hoảng hốt của bà không giống diễn trò chút nào. Nghe đến chữ “tổ chức”, tim tôi cũng chùng hẳn xuống.
Tôi lập tức liên tưởng đến mấy vụ lừa đảo tinh vi thường nhắm vào người lớn tuổi — dàn dựng bài bản, đóng vai chuyên viên tư vấn, thậm chí mạo danh cơ quan chức năng.
Mặc dù trong sao kê chưa thấy khoản chi nào lớn như vậy, nhưng tôi vẫn thấy bất an.
“Mẹ, mẹ đừng vội hoảng. Giờ mẹ thử nghĩ kỹ lại xem, rốt cuộc là tiền gì? Ai nói sẽ chuyển cho mẹ?”
“Ai hứa hôm nay sẽ chuyển tiền cho mẹ? Phải làm rõ tiền từ đâu tới thì mới biết được chuyện gì đang xảy ra chứ.”
Tôi vừa nghĩ đến chuyện gọi cho Trần Mục Tùng bảo anh ta mau về ngay, hoặc không thì báo công an cho chắc, thì mẹ chồng lại đột ngột hét lên với tôi:
“Chính là tiền tháng trước cô đặt trung tâm chăm sóc sau sinh đó! Sáng nay tôi tự mình đến hủy, bên kia còn cam đoan là sẽ hoàn tiền trong ngày, mà giờ trời tối mịt rồi có thấy đồng nào đâu?!”
“Lúc đó tôi đã bảo rồi, nghỉ dưỡng sau sinh gì mà tới mười vạn tệ, toàn là lừa đảo thôi! Giờ chắc chắn là chúng nó cuỗm tiền chạy trốn rồi!”
Tôi sững người, gần như không tin vào tai mình, ngỡ là nghe lầm.
“Mẹ nói… mẹ đi hủy trung tâm chăm sóc sau sinh của con á?!”