13.
Tôi khẽ nhếch môi, cười nhạt.
“Từ lúc nhìn thấy bài đăng của anh, tôi đã khác rồi.Cố Minh, đã không còn yêu nữa, thì cứ chia tay trong yên ổn đi.Trong một tháng này tôi sẽ phối hợp với anh, tôi sẽ kiếm lý do về nhà mẹ đẻ ở, sẽ không để cô ta biết anh đã ly hôn.”
Ánh mắt Cố Minh nhìn tôi đã hoàn toàn thay đổi.
“Ôn Thi Tình, xem ra em cũng chẳng còn yêu anh nữa, mới có thể làm được đến mức này.”
Tôi nhìn hắn, chỉ khẽ đáp một câu:
“Đúng, không yêu nữa rồi.”
Sắc mặt Cố Minh thoáng hiện vẻ tổn thương, im lặng một lúc lâu mới nói tiếp:
“Xin lỗi, Thi Tình, là anh đi sai đường, làm tổn thương em.Nhưng… Mạnh Linh Hà thật sự quá đẹp, anh không kiềm chế được…”
Tôi lập tức cắt ngang lời hắn!
“Đủ rồi. Tôi tuy không còn yêu, nhưng không có nghĩa là tôi muốn nghe mấy chuyện tình yêu ngọt ngào của hai người.Kết thúc ở đây đi. Một tháng sau, đến đây nhận giấy ly hôn.”
Nói xong, tôi không nhìn hắn thêm lần nào, quay người bước lên xe của anh trai, để xe rời đi vùn vụt.
Anh trai tôi nhìn tôi ủ rũ, đưa tay nhéo nhẹ má tôi, cười dịu dàng.
“Sao thế? Mọi chuyện đâu phải đã thuận lợi sao? Sao còn không vui?”
Tôi ngước nhìn anh, suýt bật khóc.
“Anh à, hôm nay cảm ơn anh. Em sợ nếu chỉ có em với hắn, lỡ hắn nổi điên, tức quá mà giết em bịt miệng thì sao? Nên em mới gọi anh đến cùng.”
Anh trai đưa tay xoa đỉnh đầu tôi, giọng chắc nịch.
“Con bé ngốc, dù em đã lấy chồng sinh con, em mãi mãi vẫn là em gái của anh, là người mà anh phải bảo vệ cả đời.”
“Cố Minh cái thằng khốn đó đã phản bội em, anh không đánh chết hắn đã là may cho hắn rồi. Chuyện này đừng nói là em gọi anh, cho dù em không gọi, anh cũng sẽ tìm hắn tính sổ!”
Nước mắt tôi không kìm nổi nữa, rơi xuống ào ạt. Tôi khóc nức nở, xả hết mọi cảm xúc căng thẳng mấy ngày nay ra ngoài.
Anh trai không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đưa tôi về nhà ba mẹ.
Ba mẹ biết tôi đã ly hôn, vừa tức vừa lo. Nhưng khi thấy tôi giành được khá nhiều tài sản, họ mới yên tâm phần nào.
Tôi và con gái an ổn dọn về ở tạm nhà ba mẹ, dự định đợi mọi chuyện lắng xuống sẽ mua một căn hộ ngay gần khu chung cư của họ để sống cạnh nhau.
Từ ngày đó, để không cho Mạnh Linh Hà nghi ngờ và cũng để đề phòng Cố Minh làm điều gì đó quá khích, tôi đích thân đưa con gái đến lớp nhảy.
Ban đầu, cô ta còn thắc mắc hỏi:
“Thi Tình, sao dạo này toàn cậu đưa Đa Đa đến vậy? Chồng cậu đâu rồi?”
Tôi giả vờ hờn dỗi, đáp ngay:
“Bọn tớ đang giận nhau đấy. Chỉ vì hắn không mua cho tớ cái túi tớ thích. Dự định ‘lạnh nhạt’ với hắn một tháng, cho hắn biết thế nào là hối lỗi!”
14.
Cô ta kinh ngạc, rồi ngay sau đó lại vui mừng ra mặt.
“Thì ra là vậy à.Không phải tớ nói cậu đâu, phụ nữ mà, nên nhường thì cũng phải nhường chút, đừng ép đàn ông quá chặt.Huống hồ chuyện mua túi xách nhỏ xíu như thế, có đáng để cậu giận lâu vậy không?”
Tôi lập tức phản bác.
“Tớ đã nhịn hắn lâu rồi. Lần này tớ mặc kệ, chưa đủ một tháng, tớ sẽ không thèm quan tâm hắn.Cậu cũng đừng làm người hòa giải nữa, tớ sẽ không nghe đâu!”
Cô ta đành làm bộ bất lực, vẫy tay.
“Được rồi được rồi, tớ không khuyên nữa.”
Nhưng ngay sau khi tôi đưa con đi khỏi, cô ta lập tức bắt taxi đến nhà tôi!
Không có tôi và con gái, hai người họ cuối cùng cũng không còn gì phải kiêng dè. Mạnh Linh Hà ở lì nhà tôi đến tận nửa đêm mới về.
Suốt một tháng sau, ngoài giờ dạy, cô ta gần như chỉ còn thiếu dọn hẳn đến sống ở nhà tôi.
Tôi vờ như không thấy!
Cắn răng chịu đựng, cho đến khi 30 ngày “lạnh nhạt” kết thúc, tôi và Cố Minh chính thức cầm tờ giấy ly hôn trên tay.
Tôi thẳng thừng hạ lệnh đuổi người.
“Cố Minh, giờ có giấy rồi, anh có thể đường hoàng nói thật với Mạnh Linh Hà.Chắc tháng này cô ta moi thêm được khối tiền, hai người có thể đi thuê nhà hoặc mua nhà rồi.”
Cố Minh tức đến mức nghẹn lời.
“Ôn Thi Tình, em đúng là lạnh lùng vô tình, giỏi lắm!”
Tôi chẳng thèm để ý đến cơn giận của hắn, chỉ lạnh nhạt nhìn hắn thu dọn đồ đạc dọn đi.
Nhìn chiếc xe tải nhỏ chở đồ của hắn lăn bánh khuất bóng, tôi cảm thấy rất rõ — cuộc hôn nhân này, cuối cùng cũng chấm dứt.
Hoàn hồn lại, tôi lập tức liên hệ môi giới, đưa căn nhà lên bán, rồi cũng gọi công ty dọn dẹp, thu xếp hết đồ đạc của tôi và con gái, rời khỏi đó.
Từ đó trở đi, tôi không còn đưa con đến lớp nhảy nữa.
15.
Ngày thứ ba sau ly hôn, tôi nhận được điện thoại của Mạnh Linh Hà.
“Thi Tình, sao cậu không đưa Đa Đa đến học nữa vậy?”
Tôi tiện miệng bịa một cái cớ.