15
Tôi tắm xong, thay đồ rồi bước ra ngoài.
Thì thấy Quý Gia Thần đang đợi sẵn ở cửa.
Chúng tôi chuẩn bị quay về.
Anh bị người nhà gọi gấp về, nói có chuyện quan trọng.
Còn tôi — tôi cũng có hẹn với Mạnh Thiệu Nam.
Lúc này, điều tôi mong chờ nhất là được về nhà thật nhanh,
thay một chiếc váy đẹp thật đẹp để đi gặp anh ấy.
Mạnh Thiệu Nam rất thích mua váy cho tôi.
Mà tôi cũng rất thích mặc những chiếc váy anh chọn.
“Có việc gì sao?”
Tôi vừa lau tóc, vừa tiện miệng hỏi.
“Tịch Vụ.”
Quý Gia Thần bỗng bước lên một bước, khẽ nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi hoảng hốt, lập tức giật tay lại, lùi liền mấy bước:
“Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có động tay động chân.”
Anh đứng yên, không bước tới nữa:
“Được, tôi không đụng vào cô. Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
“Anh muốn nói gì?”
“Vết thương trên trán còn đau không?”
“Hết đau lâu rồi.”
“Tôi quen một bác sĩ thẩm mỹ giỏi lắm, tôi đưa cô đi xoá sẹo nhé?”
“Không cần, tôi đặt lịch rồi.”
Mạnh Thiệu Nam đã sắp xếp cả rồi.
Anh nói sẽ đảm bảo đến ngày cưới, tôi sẽ là cô dâu xinh đẹp lộng lẫy không tì vết.
“Hôm đó… là tôi sai.”
“Còn số tiền tôi từng hứa…”
“Không cần nữa.”
Lần đầu tiên kể từ lúc gặp lại, tôi mới thật sự nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt anh.
Tôi từng thích anh —
dù khoảng thời gian ấy, nỗi tủi thân thường nhiều hơn niềm vui.
Lúc chia tay cũng chẳng êm đẹp gì.
Nhưng giữa tôi và anh, không đến mức thù hằn không đội trời chung.
Tôi vốn là người đơn giản.
Chỉ muốn ghi nhớ những điều hạnh phúc.
Những ký ức không vui… tôi không muốn nhớ, cũng chẳng muốn nhắc lại.
Huống chi —
giờ tôi đã có rất nhiều, rất nhiều tiền.
Hôm đó, ngoài bánh cupcake, Mạnh Thiệu Nam còn trao cho tôi cả sính lễ…
Về sau khi chúng tôi đăng ký kết hôn, anh ấy còn tặng tôi một khoản sính lễ cực kỳ hậu hĩnh.
Kho bạc nhỏ của tôi đầy ắp, khiến tôi có cảm giác an toàn chưa từng có.
Tôi đã dứt khoát bước về phía trước, cũng chỉ nhìn về phía trước.
“Tịch Vụ.”
Giọng Quý Gia Thần trở nên nhẹ nhàng chưa từng thấy: “Chúng ta quay lại với nhau được không?”
“Anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu…”
Tôi ngắt lời anh:
“Em không thể sống lại lần sinh nhật hai mươi mốt tuổi.”
“Cũng không thể giả vờ như những tổn thương kia chưa từng xảy ra.”
“Quý Gia Thần, chúng ta nên bước tiếp đi.”
“Nhưng ngày trước, rõ ràng là em thích anh trước mà…”
Anh nắm lấy vạt áo tôi, không chịu buông tay.
Tôi bật cười:
“Nhưng người thích trước, mới là người có quyền chủ động.”
“Tôi có thể thu lại tình cảm của mình bất cứ lúc nào.”
“Cũng có thể rung động với người khác.”
“Không thể nào, Chu Tịch Vụ.”
“Chúng ta chẳng phải từng chia tay sao? Mỗi lần cũng đều nhanh chóng quay lại.”
“Lần này cũng vậy thôi…”
“Lần này thì không.”
Tôi gạt tay anh ra, ngăn anh tiến lại gần.
“Tại sao?”
Tôi không muốn để anh biết chuyện của mình.
Nên chỉ khẽ cười:
“Không liên quan đến anh.”
16
Tối hôm đó, khi hẹn hò với Mạnh Thiệu Nam, tôi lần đầu tiên uống say.
Lúc anh bế tôi lên xe, tôi cứ mơ mơ màng màng, vòng tay ôm lấy cổ anh không chịu buông.
Mạnh Thiệu Nam bật cười:
“Ni Ni, nhớ lấy tửu lượng của mình đấy.”
“Nhớ không nổi đâu.”
Vì sao phải nhớ? Có anh ở cạnh, tôi sẽ không gặp nguy hiểm hay bất trắc gì cả.
“Anh đâu phải lúc nào cũng ở cạnh em.”
“Vậy thì khi anh không ở cạnh, em sẽ không uống rượu.”
Tôi nằm trong lòng anh, mềm oặt chẳng buồn nhúc nhích.
Người anh thật nóng, mà ôm cũng không thoải mái, cứ cứng ngắc thế nào ấy.
Tôi cựa quậy, chỉnh người, phải loay hoay mãi mới tìm được tư thế dễ chịu hơn một chút.
Nhưng khi tôi đã thoải mái rồi,
thì hình như Mạnh Thiệu Nam lại bắt đầu… khó chịu.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Men rượu khiến tầm mắt tôi mơ hồ mịt mờ.
Tôi dứt khoát nâng mặt anh lên:
“Mạnh Thiệu Nam, anh sao vậy?”
“Ni Ni…”
Giọng anh bỗng trở nên khàn khàn, cơ thể cũng dường như nóng hừng hực.
Tôi bắt đầu thấy nóng, anh giống như một cái lò sưởi đang rực lửa.
Tôi toan nhúc nhích né ra.
Nhưng Mạnh Thiệu Nam lại siết chặt eo tôi.
Bàn tay anh thon dài, mạnh mẽ và nóng bỏng.
Xuyên qua lớp váy mỏng, chạm vào da thịt tôi như thiêu đốt.
Tôi sững người nhìn anh.
Anh cúi xuống, hôn tôi thật sâu.
Đó là nụ hôn đầu tiên trong đời tôi —
mạnh mẽ, bá đạo đến nghẹt thở, cũng khắc cốt ghi tâm.
Cứ như thể một cánh cửa của thế giới khác vừa mở ra trước mắt tôi.
Nụ hôn kết thúc, tôi lại có chút không nỡ.
Có thể vì say, mà cũng có thể… vì trong tôi vốn đã có sẵn một chút bản năng hoang dã.
Khi anh định bế tôi xuống khỏi người, tôi bất ngờ nhào tới, chủ động hôn anh lần nữa.
“Em muốn hôn nữa.”
“Mạnh Thiệu Nam, hôn như khi nãy ấy.”
“Ni Ni…”
Chiếc xe vẫn chạy đều.
Ánh sáng ngoài cửa sổ lướt qua chập chờn.
Khuôn mặt Mạnh Thiệu Nam ở ngay sát tôi, từng đường nét cứng cáp, góc cạnh đầy cuốn hút.
Hơi thở anh nóng rực, quấn lấy tôi.
Tôi bỗng thấy ngứa ngáy trong lòng, liền hé môi cắn nhẹ cằm anh:
“Anh đừng lề mề nữa, Mạnh Thiệu Nam!”
Yết hầu anh chuyển động dữ dội,
rồi đột nhiên đè tôi xuống ghế sau xe.
Ngón tay thon dài nắm lấy cằm tôi:
“Ni Ni, mở miệng.”
Chiếc xe dừng lại đã lâu,
mà chúng tôi vẫn còn đang hôn nhau say đắm.
Không biết từ khi nào, áo vest và sơ mi của anh đã bị tôi kéo xộc xệch.
Cơ bụng rắn chắc cùng đường nhân ngư mơ hồ hiện ra.
Cảnh tượng ấy khiến tôi càng thêm rối loạn.
Nhưng cuối cùng, Mạnh Thiệu Nam vẫn đẩy tôi ra.
Tôi khó chịu, nhưng cơn say đã chiếm lấy toàn bộ.
Lúc anh bế tôi xuống xe, tôi đã ngủ thiếp trong lòng anh rồi.
17