17.Du Đường nói làm là làm, ngay hôm sau anh gọi điện về nhà chính, thông báo không ai được tiếp tay giúp đỡ Du Tư Viễn. Vi phạm thì tự chịu.
Cha mẹ ruột của hắn cũng vô cùng thất vọng. Họ đã hết sức gửi con trai cho Du Đường nuôi dạy, mục đích là gì chứ? Cuối cùng, chỉ vì một người phụ nữ mà đứa con này mất sạch lý trí.Mà người phụ nữ ấy lại chẳng phải dạng tốt đẹp, thậm chí có “tiền sử” đáng ngờ.
Thế nên khi hắn gọi điện về cho bố mẹ cầu cứu, họ lạnh lùng từ chối.“Hãy để nó chịu khổ chút cho tỉnh ngộ!”
Bị cúp máy, hắn nhìn điện thoại với vẻ ngơ ngác. Lữ Y lo lắng hỏi:“Tư Viễn, sao rồi, ba mẹ anh đồng ý không?”
“Không sao, anh sẽ tìm bạn bè.” – Hắn cắn răng xoay xở, bấm hết danh bạ.Cuối cùng, bạn bè “thân thiết” cũng chỉ cho vay được hơn chục vạn tệ. Đối với hắn, số tiền này không thấm vào đâu, vì lúc xưa vung tay một cái đã gấp nhiều lần hơn.
“Đúng là toàn kẻ nịnh hót!” – Hắn cáu, ném điện thoại xuống, vỡ tan tành.Xong lại quay sang an ủi:“Y Y, đừng lo, anh sẽ không để em phải khổ như trước. Ngày mai anh tìm việc, tự tay xây dựng cuộc sống cho hai ta.”
Lữ Y cúi gằm mặt, không nói gì, nhưng đôi mắt lóe lên tia tính toán.Cô ta cần nhiều hơn một cuộc sống “tạm đủ”.
18.Trong khi đó, mặc kệ Du Tư Viễn quay cuồng, tôi cùng Du Đường đang hưởng tuần trăng mật ở Tam Á, tận hưởng nắng vàng và biển xanh.
Trước khi đi, tôi còn hào hứng sắm hai bộ bikini. Chúng che chẳng được bao nhiêu, nhưng tôi định ra biển phải “bung lụa”.Khi anh trông thấy, chỉ khẽ nhướng mày:“Em chắc muốn mặc mấy thứ này chứ?”
“Ừm, có gì không? Em thấy bao người cũng diện thế này. Em đã chọn kỹ lắm!”Tôi vô tư cầm bộ bikini ướm lên người, không nhận ra tông giọng anh thoáng khác thường.
“Thử mặc xem sao.”“Ok!”
Tôi hí hửng vào phòng thay đồ. Đến lúc nhìn chính mình trong gương, vẫn hơi ngượng. Chiếc bikini tím nhạt càng tôn da tôi trắng mịn, trông nhẹ nhàng, đầy vẻ thuần khiết.Tôi nhìn chằm chằm, thầm nghĩ, mình cũng hợp style này ghê. Ha ha, Du Đường thật có lộc ngắm.
Ra khỏi phòng, anh quả nhiên sững sờ, ánh mắt dán chặt, tựa như chỉ muốn nhìn tôi mãi.“Thế nào, đẹp chứ?” – Tôi đắc ý xoay một vòng – “Đi thôi, ra biển chơi nào.”
Khi tôi vừa nhảy chân sáo tới cửa, chợt bị kéo lại. Anh dùng chút sức, tôi ngã gọn vào vòng tay đang để trần, lộ rõ cơ ngực săn chắc. Mặt tôi nóng bừng.“Làm gì thế?”
“Vợ anh xinh thế này, hôm nay đừng ra ngoài thì hơn. Anh không thích người khác ngắm em như vậy,” anh thì thầm, nhẹ vuốt lọn tóc bên tai tôi, chất giọng trầm khêu gợi khiến tim tôi loạn nhịp.
“Vậy… anh muốn gì?” – Tôi cười đầy ẩn ý, ghé sát tai anh thì thầm.“Em đoán thử?” – Ánh mắt anh thoáng vẻ nguy hiểm.
19.Đến khi tôi tỉnh lại, đã sang ngày hôm sau. Nhìn đống “dấu vết” lấm tấm khắp người, tôi tức tối mắng:“Đồ lão già chiếm hữu! Nhất định về nhà anh phải ngủ sofa hai tuần… không, hai tháng!”
Đúng là Minh Dung này đâu phải tùy tiện cho bắt nạt.Nhưng rốt cuộc, sau “biến cố”, tôi quyết định đành tạm gác mấy bộ bikini kiệm vải, thay đồ kín đáo một chút. Tôi không muốn thêm lần nữa “ngủ một giấc là hết cả một ngày”. Có vài lần thế, tuần trăng mật xong mất còn gì!
Thành phố Tam Á tuyệt đẹp, trời biển hòa quyện, tôi vui sướng nô đùa bên bờ cát.Du Đường chỉ nằm dài trên ghế, thỉnh thoảng gọi tôi đến bôi kem chống nắng, đưa nước ép, cắt trái cây cho tôi ăn. Tôi chẳng phải làm gì, hưởng thụ như bà hoàng.Cuộc sống tuyệt vời nhất chính là thế này.