9.
Ngày trước, cô tôi không rành xài WeChat,mấy chuyện cài đặt hay chỉnh sửa nhóm đều do tôi lo.
Vì vậy, trong nhóm gia đình lớn lẫn mấy nhóm nhỏ,tôi đều là quản trị viên.
Hôm đó, cô tôi hùng hổ chạy đến nhà, chỉ thẳng mặt tôi hỏi:
“Na Na! Sao con dám đá cô ra khỏi nhóm?”
“Mau kéo cô vào lại, mấy hôm nữa kỷ niệm ba năm ông con mất, còn phải để cô lo liệu chứ!”
Tôi không đáp một câu, chỉ lặng lẽ tag trong nhóm:
“Bác cả, chuyện kỷ niệm ba năm ông nội nhờ bác lo liệu nhé.”“Bác hai, danh sách khách mời của ông nội bác giúp cháu sắp xếp nhé.”“Bác cả, ông lúc sinh thời thích nghe hát tuồng, bác liên hệ đoàn hát ông thích nhất giúp cháu nhé.”“À, năm kia vải tang cô chuẩn bị vừa thiếu vừa kém,bác cả làm ơn chuẩn bị cho đầy đủ và đàng hoàng năm nay nhé.”
Ngay lập tức, bác cả trả lời:
“Yên tâm, Na Na. Việc lớn việc nhỏ trong nhà sau này để bác với bác hai lo,cô con… làm người ta thất vọng quá.”
Bác hai cũng nhắn ngay sau đó:
“Cứ yên tâm, Na Na, bác hai đáng tin nhất nhà này,không như cô con, toàn kiếm chác từ chính người nhà.”
Tôi chỉ trả lời:
“Vâng, cháu cảm ơn.”
Cô tôi cúi xuống liếc màn hình, thấy hết đoạn trò chuyện, mặt lập tức biến sắc, giọng gắt gỏng:
“Có ý gì đây?”
“Trong nhóm các người đang nói cái gì vậy?”
“‘Tôi kiếm chác từ người nhà’… là sao hả?”
Tôi thản nhiên gập điện thoại lại, giọng bình thản như không:
“Hỏi tôi làm gì.”
“Tự cô biết cô đã làm những gì.”
Rồi tôi buông một câu sắc như dao cắt:
“À, mà xe mới của chồng nhà cô đẹp đấy.Nghe nói… đổi bằng tiền học bổng của con trai bác cả đúng không?”
Câu nói vừa dứt, cô tôi nhảy dựng lên như mèo bị giẫm đuôi:
“Ý con là gì?”
“Tần Na Na, con nói rõ cho cô!”
“Cô kiện con đấy!”
Tôi vẫn bình thản, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Được thôi, cháu tất nhiên có thể nói rõ.Nhưng cô có dám nghe không?”
“Tiện đây cháu phải qua nhà trưởng thôn làm thẻ tín dụng.Có cần cháu tiện mồm ‘loan báo’ luôn chuyện tốt cô từng làm cho cả làng nghe không?”
Nghe tôi nói vậy, cô tôi lập tức cúi gằm mặt xuống.
Rồi bà run run hỏi:
“Con… còn biết chuyện gì nữa?”
Tôi chậm rãi nhìn thẳng vào mắt bà, giọng nhấn từng chữ:
“Cô à, tôi làm việc ở ngân hàng, mẹ tôi làm ở ủy ban khu phố, bố tôi làm ở đồn cảnh sát.”
“Cô nghĩ việc cô đã làm, có chuyện nào mà ba chúng tôi không biết không?”
Cuối cùng, tôi nói thêm một câu như lời cảnh báo lạnh lẽo:
“Cô ạ… cẩn thận một chút đi.”
“Nếu bước thêm một bước sai nữa thôi… cô sẽ phải vào trong đấy ngồi.”
Lời tôi vừa dứt, cô tôi sợ đến mức ngồi phịch xuống đất, hai chân run rẩy.
Mẹ tôi đi làm về nhìn thấy cảnh tượng ấy, cười tươi lộ cả hàm răng:
“Ơ, chuyện gì đây?”
“Chưa từng thấy cô mày **thảm hại thế này bao giờ đấy.”
Tôi chỉ bĩu môi, chẳng thèm đáp, rồi xoay người bước ra khỏi cửa.
10.
Ngày giỗ 3 năm của ông nội, cô tôi lần đầu tiên trong đời không dám gõ ly để lên tiếng.
Mọi việc đều do bác cả và bác hai đứng ra lo liệu.
Chỉ đến khi khách khứa đã về hết, cô mới bật khóc, quỳ rạp xuống trước di ảnh của ông nội.
“Cha ơi, sao cha không che chở cho con gái cha vậy?”
“Con gái cha sắp tiêu đời rồi…”
Bác cả và bác hai không hiểu chuyện gì, nhưng đây là lần đầu thấy em gái khóc thảm như vậy, hai người vẫn chạy đến đỡ cô dậy.
Vừa được an ủi, cô tôi lập tức bắt đầu kể lể:
“Anh cả, chuyện tiền học bổng của Siêu Siêu (cháu nội) ấy… em thực sự không cố ý đâu.”
“Em cũng không hiểu sao lại hồ đồ đến mức làm mất tiền học bổng của thằng bé.”
“Lãnh đạo chỉ bảo em xác nhận tình hình của Siêu Siêu, em cũng khai thật mà, ai ngờ khai xong thì tiền học bổng bị cắt luôn.”
“Nhưng mà… xe hơi mới của chồng em thực sự không liên quan gì đến tiền học bổng của Siêu Siêu đâu,là… là vợ chồng em dành dụm từng đồng từng cắc mua đấy.”
Bác cả là người chất phác, thật thà, dù gia cảnh khó khăn,nhưng mấy anh chị em dưới đều được ông ra sức giúp đỡ.