Tôi mở cửa, bình thản nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Được thôi.”
Sau đó, dưới ánh mắt sững sờ của anh ta, tôi lấy từ sau lưng ra một tập tài liệu đã in sẵn, đặt ngay ngắn lên tủ giày trước mặt anh.
Giấy trắng mực đen, tiêu đề to tướng:
“ĐƠN XIN LY HÔN”.
“Đã sống không nổi nữa rồi, thì ly hôn đi.”Tôi nói bằng giọng điệu như đang thông báo một việc hiển nhiên.
Lâm Vĩ hoàn toàn chết lặng.
Vẻ tự tin ngạo mạn trên mặt anh ta vỡ vụn trong tích tắc, thay vào đó là hoang mang và hoảng loạn.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng, tôi sẽ là người chủ động đề nghị ly hôn.
Trong đầu anh ta và mẹ anh ta, một cô gái xuất thân bình thường như tôi, có thể cưới được một “trai thành phố, nhà có nhà đất” như anh ta, là phúc phần, là may mắn của đời tôi. Tôi phải biết ơn, làm sao dám nói chia tay?
Vương Lệ nghe động liền chạy từ phòng khách vào, giật phắt tập giấy khỏi tay tôi.
Mới liếc thấy tiêu đề, bà ta liền hét lên thất thanh rồi xé tan tành bản thỏa thuận.
“Ly hôn? Ly cái gì mà hôn?! Cô đừng có mơ! Muốn ôm tiền nhà chúng tôi mà chuồn à? Không có cửa! Tôi nói cho cô biết, Giang Nhiên, chỉ cần tôi còn sống một ngày, cô đừng hòng ly hôn!”
“Tiền của nhà chúng tôi”?
Tôi rút điện thoại ra, bật ghi âm, đưa thẳng về phía gương mặt đang vặn vẹo vì tức giận của bà ta.
“Chào bà Vương, hình như bà đang nhầm vài chuyện thì phải. Thứ nhất, tôi không mang tiền nhà bà đi. Bà công chứng là tài sản trước hôn nhân của bà, không phải của tôi. Thứ hai, bây giờ là tôi muốn ly hôn, không phải bà. Thứ ba, cho dù có ly hôn, tôi cũng chẳng đụng đến tài sản của nhà bà.”
Tôi ngừng lại một chút, chuyển ánh mắt sang Lâm Vĩ – lúc này đã hoàn toàn mất bình tĩnh.
“Thứ tôi muốn phân chia, là tài sản chung trong hôn nhân.”
Tôi lấy cuốn sổ nhỏ mang theo bên người, bắt đầu ghi rõ từng con số:
“Kết hôn được chín tháng. Lâm Vĩ, lương ròng hàng tháng của anh là mười hai ngàn, trong đó tám ngàn đưa mẹ anh ‘đầu tư’, còn lại chúng ta chỉ còn bốn ngàn.”
“Tôi lương bảy ngàn. Cộng lại, mỗi tháng chúng ta có mười một ngàn thu nhập.”
“Chín tháng qua, tiền trả vay mua nhà không tính – vì là tài sản trước hôn nhân của anh. Nhưng còn tiền quản lý chung cư, điện nước, tiền ăn uống hằng ngày, rồi đủ thứ thuốc bổ, quần áo anh mua cho mẹ anh – gần như đều dùng từ tiền lương bảy ngàn của tôi.”
“Còn bốn ngàn của anh, ngoài đổ xăng, nạp game, còn lại được bao nhiêu?”
“À mà còn cái xe đang chạy, tuy giấy tờ đứng tên anh, nhưng lúc mua xe, đặt cọc mười vạn, anh chỉ góp ba vạn. Bảy vạn còn lại là ba mẹ tôi cho tôi làm của hồi môn. Tôi có sao kê chuyển khoản rõ ràng.”
Tôi gập cuốn sổ lại, nhìn gương mặt ngày càng khó coi của hai mẹ con họ, kết luận:
“Nên nếu kéo nhau ra tòa, phân chia tài sản trong thời kỳ hôn nhân, thì Lâm Vĩ – số tiền bảy vạn hai mà mẹ anh ‘quản lý giùm’, anh phải chia cho tôi một nửa. Còn chiếc xe – tôi nắm 70% quyền sở hữu.”
“Tính đi tính lại…”
Tôi bật cười:“Anh thậm chí còn phải trả ngược tiền cho tôi đấy.”
Lâm Vĩ sợ đến mức nhìn mẹ cầu cứu.
Vương Lệ thì hoàn toàn đờ người.
Cả đời bà ta tính toán từng đồng, giữ khư khư tài sản trước hôn nhân như giữ mạng. Nhưng bà ta không ngờ, đứa con dâu mà bà luôn xem thường lại đi một đòn hiểm – trực tiếp nhắm thẳng vào con trai bà.
Bà cứ nghĩ giữ được tiền là giữ được tất cả.
Nhưng quên mất rằng, luật pháp bảo vệ là tài sản chung trong hôn nhân.
Bà muốn tôi ra đi tay trắng?
Cuối cùng người bị “xẻ thịt”… lại là cục cưng bà nâng như trứng – Lâm Vĩ.
Nhìn hai gương mặt như vừa nuốt phải ruồi của họ, tôi thấy bao nhiêu bực tức trong lòng cũng nguôi đi gần hết.
08.
Thấy dùng “ly hôn” không dọa được tôi, còn tự đẩy mình vào thế kẹt, Vương Lệ bắt đầu giở chiêu cuối.
Tung tin – gây áp lực dư luận.
Trong mấy ngày tiếp theo, điện thoại của tôi gần như nổ tung.
Bảy bà cô tám bà dì, thậm chí cả những họ hàng xa mà tôi chỉ gặp đúng một lần trong đám cưới – thi nhau gọi điện đến.
Nội dung cuộc gọi giống nhau đến nhàm chán:
Nào là “vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường”,
Nào là “một ngày là vợ chồng, trăm ngày nên nghĩa”,
Nào là “phụ nữ đừng mạnh mẽ quá, phải biết nhún nhường thì nhà mới yên”,
Nào là “tiền cũng chỉ là vật ngoài thân, người một nhà với nhau, tiền ai giữ chẳng như nhau?”
Tôi chẳng buồn bắt máy.
Có cuộc gọi nào tôi bắt máy, tôi cũng chỉ trả lời một câu:“Việc này cô hỏi Lâm Vĩ với mẹ anh ta đi, họ rõ nhất.”
Rồi lập tức cúp máy.
Thấy chiêu “gọi điện tập thể” không xi nhê gì, Vương Lệ cuối cùng cũng tung ra con át chủ bài.
Bà ta tổ chức một buổi “tiệc đoàn viên gia đình”.
Nghe thì có vẻ là “ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng như người một nhà”, nhưng thực chất là mời tất cả những người có tiếng nói trong gia tộc họ Lâm đến, chuẩn bị cho tôi một màn xét xử công khai bằng đạo đức tập thể.
Địa điểm được chọn là một phòng VIP trong nhà hàng cao cấp.
Khi tôi đến, bên trong đã chật kín người.
Vương Lệ ngồi ở ghế chủ tọa, mắt sưng đỏ, dáng vẻ tiều tụy.
Lâm Vĩ ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt, trông chẳng khác gì cái xác không hồn.
Cả căn phòng, ai nấy đều dùng ánh mắt soi mói và trách móc nhìn tôi.
Tôi chẳng bận tâm, đi thẳng đến chỗ trống duy nhất và ngồi xuống.
Buổi tiệc bắt đầu, không ai động đũa.
Một ông bác họ lớn tuổi nhất ho khẽ một tiếng rồi lên tiếng trước, giọng điệu chẳng khác gì đang dạy dỗ một đứa cháu:
“Nhiên Nhiên à, hôm nay gọi cháu đến đây cũng không có ý gì khác. Chỉ là thấy hai đứa cháu gây gổ đến mức này, người lớn chúng ta thấy đau lòng lắm. Là người trong một nhà, có chuyện gì không thể ngồi xuống nói với nhau, sao phải đến mức đòi ly hôn?”
Một bà dì khác cũng phụ họa:
“Đúng đó, Nhiên Nhiên. Lâm Vĩ là đứa tụi dì nhìn nó lớn lên, tính nó thì đúng là nghe lời mẹ quá, nhưng nó không phải người xấu. Cháu là vợ, cũng nên bao dung, biết khuyên nhủ chồng một chút.”
Vương Lệ lập tức phối hợp, rơm rớm nước mắt:
“Tôi chẳng qua cũng chỉ muốn giúp tụi nó tiết kiệm, tôi sai ở đâu chứ? Vậy mà giờ bị cả trong lẫn ngoài đổ lên đầu, con dâu thì phòng tôi như phòng giặc…”
Nhìn cái cách cả phòng đang chuẩn bị biến bữa ăn thành phiên tòa đạo đức xét xử tôi, tôi chẳng vội phản bác, cũng không tranh cãi với họ.