9
Gọi hàng giờ đồng hồ vẫn không liên lạc được, Trần Tử Minh tức giận nện một cú thật mạnh vào tường.
Mắt đỏ ngầu, anh ta ngồi đó, còn mẹ thì hờ hững nói:
“Nó nói phá thai mà anh cũng tin à? Chắc chắn là lừa anh thôi!”
“Không chừng nó chỉ đang đợi anh tới tận nơi cầu xin nó đấy!”
Mẹ vừa nói vừa ung dung uống chén thuốc an thai.
Cha chỉ hừ lạnh, không mở miệng.
Trần Tử Minh bực bội nhìn chằm chằm vào điện thoại, cuối cùng không nhịn nổi mà quát mẹ:
“Mẹ có thể đừng nói nữa được không! Con thành ra thế này là vì ai hả?!”
Nếu không phải vì mẹ xảy ra chuyện, thì Lâm Minh sao có thể trở nên như bây giờ?
Rõ ràng cô ấy vốn dĩ sắp thành vợ anh rồi, giờ thì chẳng biết phải làm sao nữa.
Thật ra, Trần Tử Minh vẫn tin rằng Lâm Minh sẽ không nỡ phá bỏ đứa bé.
Dù sao cô ấy từ nhỏ thiếu thốn tình thương, người như vậy thường mềm lòng nhất.
Thế nhưng không hiểu sao, trong lòng anh ta vẫn bất an cực độ, luôn có cảm giác mọi chuyện đang vượt ngoài kế hoạch.
Ban đầu, Trần Tử Minh dự định lừa Lâm Minh cưới trước, có giấy chứng nhận rồi thì cô ấy hối hận cũng muộn.
Tài sản nhà họ Trần có hạn, một khi Lâm Minh sinh con, chắc chắn sẽ mâu thuẫn với bố mẹ anh ta.
Xung đột nhiều lần, đứa bé trong bụng mẹ chắc chắn không giữ được.
Đến lúc đó, anh ta vừa thoát khỏi gánh nặng, vừa có vợ có con, mà tiếng xấu “khuyên mẹ phá thai” cũng chẳng rơi xuống đầu mình.
Anh ta tính toán quá đẹp, nhưng thực tế vì sao lại chẳng theo ý muốn?
Trong lòng Trần Tử Minh tràn ngập lửa giận, hoàn toàn không để ý tới gương mặt cha đã sa sầm xuống.
Mẹ thì bị quát đến giật mình, sau đó òa khóc nức nở.
“Được rồi, đều là lỗi của mẹ, là mẹ khiến con và con dâu tương lai nảy sinh hiềm khích, mẹ đáng chết.”
Lúc này Trần Tử Minh mới sực tỉnh, cau mày đầy phiền não.
Cha anh ta đứng bật dậy, không nói hai lời đã giáng cho một cái tát, mắng thẳng:
“Chính mày không biết cách dỗ dành người ta, còn trách mẹ làm gì!”
Trần Tử Minh siết chặt nắm đấm, nghiến răng không nói.
Cha anh ta lườm một cái, nói tiếp:
“Con bé đó nhìn là biết dễ dỗ, chẳng qua mấy hôm nay đang giận thôi. Vài hôm nữa mày qua xin lỗi là xong!”
Trần Tử Minh cúi đầu, nghe cha nói chắc nịch mà trong lòng càng thêm bất an.
10
Ngày tôi xuất viện về nhà, trước cửa lại bắt gặp Trần Tử Minh xách theo túi trái cây.
Thấy tôi, anh ta lập tức đứng thẳng, đưa túi hoa quả tới, hạ giọng:
“Minh Minh, anh tìm em nhiều lần rồi, mấy hôm nay sao em không ở nhà?”
Mắt anh ta đầy tia máu, giọng nói mang theo dò xét.
Tôi liếc anh ta một cái, chán ghét đáp:
“Đã bảo phá thai rồi, tất nhiên tôi phải nằm viện dưỡng sức chứ.”
Đồng tử Trần Tử Minh co rút, không tin, định đưa tay kéo tay tôi:
“Minh Minh, em đang đùa đúng không? Sao có thể thật sự…”
Tôi lùi lại một bước tránh đi, đồng thời nhắn tin cho bảo vệ lên ngay.
Tôi cười nhạt:
“Có gì mà không thể?
Trần Tử Minh, đừng quên ở bệnh viện chính miệng anh nói muốn nuôi con của mẹ anh.
Chính anh không cần đứa bé này trước, dựa vào đâu quay ngược lại trách tôi tàn nhẫn?”
Mỗi câu tôi nói đều nhắc lại lựa chọn khi xưa của anh ta.
Mắt đỏ hoe, anh ta vẫn lắc đầu: