4
“Anh không phải đang tăng ca ở công ty à?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, gằn từng chữ.
Sắc mặt anh ta trắng bệch như giấy, ấp úng không nói nên lời.
Tôi bước về phía phòng khách.
Thường Văn Viễn hoảng hốt, vội chắn trước mặt Diệp Hiểu Đường.
“Có gì cứ nhắm vào anh, đừng làm khó Đường Đường.”
“Thường Văn Viễn, anh không định giải thích gì sao?”
Anh ta cúi gằm mặt, im lặng.
Ngược lại, Diệp Hiểu Đường lại mở miệng trước:
“Chị à, chị đừng trách anh Viễn nữa. Là em thích anh ấy trước mà.”
Cô ta nói một cách hùng hồn như thể mình vô tội.
Tôi tức đến bật cười.
“Không biết xấu hổ là gì à? Bố mẹ cô dạy cô làm người kiểu vậy sao?”
Cô ta ưỡn thẳng cổ, ánh mắt không hề né tránh.
“Em không thấy mình sai. Trong tình cảm, người không được yêu mới là người thứ ba.”
“Giày có hợp không chỉ người mang mới biết. Anh Viễn yêu em, người được yêu bao giờ cũng đúng.”
Cô ta nắm chặt tay Thường Văn Viễn:
“Còn chị, anh ấy không còn tình cảm gì với chị nữa, chị bám làm gì cho mệt? Chị vừa già vừa xấu, ngực cũng xệ rồi, chị lấy gì so với em?”
“Cô im miệng!”
Tôi giơ tay tát thẳng về phía cô ta.
Cô ta không tránh, vì Thường Văn Viễn đã túm lấy cổ tay tôi.
“Đừng gây chuyện nữa!” – Anh ta lạnh mặt – “Có gì thì về nhà nói.”
Anh ta chắn trước mặt cô ta.
Diệp Hiểu Đường đột nhiên nôn khan một trận.
Thường Văn Viễn hoảng hốt:
“Sao thế Đường Đường?”
Cô ta cắn môi, nhìn tôi nói:
“Có lẽ… là do em dọa đến con trong bụng rồi…”
Cả người tôi như bị sét đánh ngang tai.
“Cô mang thai?”
Sắc mặt Thường Văn Viễn tái mét. Anh ta túm tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi liều mạng giãy giụa, vớ lấy cái gạt tàn trên bàn trà ném về phía họ.
“Mẹ kiếp, cô còn dám diễn nữa à?!”
Thường Văn Viễn lao lên chắn trước người cô ta:
“Có bầu thì sao?! Cô ấy mang thai con anh, bác sĩ còn bảo là con trai đấy!”
“Nếu cô dám động vào cô ấy lần nữa, tin không, tôi gi//ết cô luôn!”
Anh ta gào lên, mắt đầy tơ má//u.
Túm lấy cổ áo tôi, lôi ra khỏi phòng.
Ngoài trời vẫn mưa như trút nước.
Anh ta kéo tôi lên xe, đóng sập cửa lại.
Lúc này mới thở dài một hơi, giọng dịu xuống:
“Anh xin lỗi vợ, lúc nãy anh quá kích động…”
“Đường Đường còn nhỏ, lại đang mang thai con anh, anh không thể mặc kệ được.”
“Anh có lỗi với em, em đánh anh đi…”
Anh ta nắm tay tôi, tự đập vào người mình, vừa đánh vừa khóc như đứa trẻ phạm lỗi.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, cảm giác buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng.
“Ly hôn đi, Thường Văn Viễn.”
Anh ta lắc đầu lia lịa.
“Anh không muốn ly hôn… Mười năm tình cảm, sao có thể nói dứt là dứt?”
Tôi lại bật cười, cười đến rơi nước mắt.
“Vậy anh muốn tôi giả vờ như không biết gì, cùng chia sẻ một người đàn ông với một người phụ nữ khác à?”
Anh ta dụi mũi:
“Em là vợ anh, còn cô ấy… chỉ là người qua đường thôi.”
“Mẹ anh vẫn muốn có cháu trai. Em lại lớn tuổi, mang thai quá nguy hiểm. Anh chỉ lo cho em thôi. Chờ cô ấy sinh xong, anh sẽ chia tay.”
“Đừng ly hôn mà vợ, anh cầu xin em…”
Anh ta cúi đầu cầu khẩn.
Tôi nhìn anh ta, chợt nhớ đến lời luật sư từng nói.
5
“Được, tôi có thể không ly hôn.”
“Nhưng anh phải viết bản kiểm điểm, thừa nhận hết mọi lỗi lầm mình gây ra.”
Anh ta lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
“Chỉ cần không ly hôn, chuyện gì anh cũng đồng ý!”
Sau ngày hôm đó, Thường Văn Viễn ngoan ngoãn hơn hẳn.
Ngày nào cũng về nhà đúng giờ, chăm sóc con gái.
Thậm chí thỉnh thoảng còn chủ động vào bếp nấu cơm.
Nhưng tôi biết rõ.
Tất cả chỉ là diễn kịch.