5.
Tôi tưởng phiên tòa thất bại ê chề kia sẽ khiến Thẩm Hạo và Từ Mạn Lệ biết điều mà im lặng một thời gian.
Tôi đã đánh giá quá thấp mức độ vô liêm sỉ của họ.
Vài ngày sau, trên khắp các nền tảng mạng xã hội, xuất hiện một bài viết “gây bão” có tiêu đề:
“Tôi bị vợ cả nhà hào môn vu oan làm tiểu tam, cô ta cuỗm sạch ba trăm triệu rồi ép cả nhà tôi phải quỳ gối”
Tác giả?
“Cô gái ngốc nghếch liều mình vì yêu.”
Không cần đoán cũng biết — chính là Từ Mạn Lệ.
Trong bài viết, cô ta mô tả tôi như một “vợ cả ác độc” xuất thân nghèo khổ, nhờ lấy chồng mà leo lên tầng lớp thượng lưu, rồi biến chất: độc đoán, tham lam, ghen tuông mù quáng.
Cô ta nói tôi nhiều năm liền PUA* Thẩm Hạo — thao túng tinh thần, cấm anh ta giao du bạn bè, bắt anh ta làm cỗ máy kiếm tiền.
Cô ta kể rằng vì tôi “đã già, nhan sắc tàn phai”, nên tôi điên cuồng ghen tuông với tất cả những cô gái trẻ bên cạnh Thẩm Hạo, trong đó có cô ta — một “thực tập sinh xuất sắc và đầy năng lực”.
Cô ta tô vẽ mối quan hệ giữa mình và Thẩm Hạo là một tình yêu thuần khiết vượt lên trên mọi định kiến xã hội.
Thẩm Hạo, theo lời cô ta, chỉ tìm thấy sự ấm áp và đồng cảm sau nhiều năm bị tôi “chà đạp trong hôn nhân”.
Còn tôi, kẻ “hung ác vô tình”, sau khi phát hiện “tình yêu đích thực” của họ, đã lập tức trở mặt, dùng thủ đoạn đê tiện để “cuỗm sạch tài sản” của chồng, đẩy họ đến bước đường cùng.
Bài viết sướt mướt đầy tình cảm, đính kèm loạt ảnh selfie nước mắt ngắn dài của chính cô ta, ánh mắt tội nghiệp như nai con bị tổn thương.
Thậm chí còn kèm theo một tấm ảnh “chụp lén” Thẩm Hạo trong tình trạng tiều tụy đứng trước tòa.
Chỉ trong vài giờ, bài viết được chia sẻ chóng mặt.
Làn sóng “chính nghĩa” trên mạng lập tức dấy lên.
Thông tin cá nhân của tôi bị đào ra sạch sẽ.
Số điện thoại, địa chỉ nhà riêng, thậm chí cả ảnh bố mẹ tôi — đều bị treo lên các diễn đàn.
Những cuộc gọi và tin nhắn chửi rủa ập đến như triều cường không thể ngăn lại.
“Đồ đàn bà độc ác! Trả lại tiền cho người ta đi!”
“Vừa già vừa tham! Hèn hạ đến thế là cùng!”
“Thứ đàn bà xấu xí mà cũng dám giành giật đàn ông với người ta à?”
Tôi không chỉ bị bôi nhọ danh dự, mà còn bị xâm phạm quyền riêng tư nghiêm trọng.
Một trận chiến pháp lý vừa tạm lắng, lại dấy lên một cơn bão mạng mới —
Lần này, nhắm vào tôi, bằng miệng lưỡi và ngón tay của những người chưa từng biết sự thật.
“Loại đàn bà như cô sao không chết quách cho rồi! Đã không dùng còn giữ chặt như ôm cục rác!”
“Nhìn mặt đã thấy sát chồng, bảo sao chồng cô bỏ cô theo người khác!”
Ngay sau đó, công ty của Thẩm Hạo cũng nhanh chóng nắm bắt cơ hội, lên tiếng trên tài khoản Weibo chính thức, khóc lóc kể khổ.
Trong thông báo, họ nói rằng "người sáng lập công ty bị lừa đảo hôn nhân, dẫn đến đứt gãy tài chính và rơi vào khó khăn vận hành",
nhưng "sẽ không buông bỏ, sẽ cố gắng hết sức vì hàng trăm gia đình đang phụ thuộc vào công ty này".
Một cú đánh truyền thông kết hợp quá hoàn hảo.
Tôi bỗng chốc trở thành “tội đồ của cả mạng xã hội”: một mụ đàn bà độc ác, tham lam, khiến chồng thân bại danh liệt, gần như phá sản.
Còn Thẩm Hạo và Từ Mạn Lệ?
Lại trở thành hai nhân vật “bi thương” — một đôi tình nhân bị xã hội đàn áp khi theo đuổi tình yêu đích thực.
Sức mạnh của dư luận thật sự rất đáng sợ.
Trong văn phòng, Lý Nhiễm tức đến mức ném thẳng cái ly xuống sàn, vỡ tan:
“Lũ khốn nạn chuyên đảo trắng thay đen này! Tớ lập tức gửi thư luật sư, kiện bọn họ tội vu khống!”
Nhưng tôi lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Tôi ngồi trên ghế sofa, lướt từng bình luận độc địa trên màn hình điện thoại, trong lòng không gợn sóng.
“Đừng vội.”
Tôi nói với Lý Nhiễm.
“Cứ để cô ta bay thêm chút nữa. Bay càng cao, lúc rơi càng thảm.”
Lý Nhiễm nhìn tôi, ánh mắt phức tạp:
“Cậu… thật sự ổn chứ?”
Tôi bật cười:
“Cậu nghĩ một người từng bị đâm thẳng một nhát dao vào tim, còn quan tâm đến mấy vết muỗi cắn à?”
Những lời lẽ bẩn thỉu kia, so với câu nói năm xưa của Thẩm Hạo —
“Kéo dài sự sống cho ông ấy cũng chỉ tốn tiền vô ích”
— chẳng đáng là gì.
Tôi mặc kệ bài viết đó lan truyền trên mạng suốt ba ngày liên tiếp.
Trong ba ngày ấy, bài viết được các tài khoản lớn đua nhau chia sẻ.
Từ khóa liên quan liên tục lọt top tìm kiếm, chiếm hạng nhất trên nhiều nền tảng.
Từ Mạn Lệ nhanh chóng vươn lên trở thành “biểu tượng nữ giới độc lập dám yêu dám đấu tranh”, tài khoản cá nhân tăng hàng chục vạn lượt theo dõi.
Cổ phiếu công ty của Thẩm Hạo cũng nhờ “điểm cộng lòng thương” từ dư luận mà bất ngờ hồi phục đôi chút.
Và ngay khoảnh khắc mà dư luận lên tới đỉnh điểm, khi cả thế giới đều tin rằng tôi là một kẻ tồi tệ nhất...
Tôi bắt đầu ra đòn.
Tôi dùng một tài khoản phụ mới tạo trên Weibo, chỉ đăng đúng một bài viết.