Lúc anh theo đuổi tôi, sao không nói tôi thực dụng?
Lúc anh lấy tiền mua túi, mua trang sức nịnh tôi, sao không thấy anh phản đối?
Bây giờ trắng tay rồi thì đổ hết lên đầu tôi?”
Từ Mạn Lệ gào lên giữa phố, nắm cổ áo Thẩm Hạo không buông:
“Hôm nay anh phải đưa tôi tiền chia tay! Năm trăm ngàn! Không thiếu một đồng!”
“Tiền? Tôi còn không có nổi năm trăm! Biến đi!”
Thẩm Hạo tức điên, vùng vẫy muốn hất cô ta ra.
Cả hai xông vào nhau trước mắt bao người, xô đẩy, cào cấu, mắng chửi… như thể chưa từng có chút “yêu đương cao thượng” nào từng tồn tại.
Người đi đường vây quanh, rút điện thoại quay clip.
Không ai còn nhận ra hình ảnh của một CEO tài giỏi hay một cô gái “đáng thương vì yêu”.
Tôi đứng trên tầng cao, lặng lẽ rút điện thoại, bấm quay.
Bên cạnh, Lý Nhiễm khoanh tay, cười khẽ:
“Quả báo đến sớm hơn tưởng tượng. Đây chính là ‘người anh ta bất chấp tất cả để lựa chọn’ đấy.”
Tôi không đáp, chỉ thấy buồn cười.
Cuối cùng, bảo vệ phải can thiệp để giải tán đám đông và kéo hai người ra khỏi hiện trường.
Tôi cất điện thoại, cùng Lý Nhiễm rời khỏi nhà hàng.
Vừa đến bãi đỗ xe, tôi liền thấy Thẩm Hạo ngồi bệt bên lề, dáng vẻ thất thần.
Tóc tai rối bù, áo sơ mi bung nút, mặt mày xước xát.
Không còn ai bên cạnh.
Không còn gì để giữ lại.
Tôi bảo Lý Nhiễm đi lấy xe trước, còn mình thì bước chậm về phía anh ta.
Nghe thấy tiếng bước chân, Thẩm Hạo ngẩng đầu lên.
Thấy tôi, ánh mắt anh ta khựng lại, ánh lên một tia hy vọng mỏng manh… rồi ngay lập tức tắt ngúm.
Thay vào đó là trống rỗng, hối hận và thảm bại.
Anh ta đứng dậy, như muốn nói điều gì đó.
Tôi bước tới, bình thản nhìn thẳng vào mắt anh ta, hỏi:
“Cảm giác thế nào?”
“Đây chính là cái giá cho thứ mà anh bất chấp tất cả để theo đuổi.”
Anh ta loạng choạng.
Một câu nói — đủ nặng để đập vỡ cái ảo tưởng cuối cùng còn sót lại trong lòng người đàn ông từng nghĩ mình sẽ không bao giờ gục.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy mâu thuẫn và rối loạn.
Có hối hận, có bất cam, có oán trách — nhưng rõ ràng nhất vẫn là một loại tuyệt vọng hoàn toàn sụp đổ, như thể mọi thứ trong anh ta đã chết từ bên trong.
“…Tại sao…”
Giọng anh ta khàn đặc, run rẩy cất lên.
“Tại sao… em phải làm đến mức này…”
Tôi khẽ cười.
“Làm đến mức này?”
“Thẩm Hạo, anh thật sự quên rồi à?
Hồi đó… là ai ra tay trước?”
Tôi không muốn phí lời thêm nữa.
Lấy điện thoại ra, mở đoạn video vừa quay ban nãy, tôi giơ thẳng màn hình lên trước mặt anh ta.
“Xem cho kỹ đi.”
Nói rồi, tôi gửi đoạn clip đó qua WeChat cho anh.
Không đợi phản ứng, tôi quay người, bước thẳng đến chỗ xe mà Lý Nhiễm vừa đánh tới.
Tôi không ngoái đầu lại.
Không cần phải nhìn nữa. Tôi biết —
Đoạn video đó, sẽ là nhát đâm cuối cùng vào chút tự tôn còn sót lại trong anh ta.
Sẽ khiến chính anh ta phải đối diện với một sự thật:
rằng thứ anh ta tự cho là tình yêu, là đam mê, là lẽ sống…
Cuối cùng chỉ biến anh ta thành kẻ đáng thương, đáng khinh và hoàn toàn ngu xuẩn.
Đó là món quà cuối cùng tôi tặng cho anh ta.
Không hoa. Không rượu.
Chỉ có sự thật —
và kết thúc.
8.
Vài ngày sau, trời mưa lất phất xám xịt.
Tôi đứng trước trụ sở của một công ty công nghệ — dự án đầu tư mới nhất mà tôi vừa rót vốn.
Công ty này do hai kỹ sư trẻ sáng lập. Họ có năng lực, có lý tưởng, chỉ thiếu một cú hích tài chính để bắt đầu.
Tôi thấy được hình bóng của mười năm trước — tôi và Thẩm Hạo — trong họ.
Chỉ khác là: lần này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm cũ.
Bây giờ, tôi là cổ đông chính, là người ra quyết định.
Tôi vừa kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị, mặc một bộ vest công sở chỉnh tề, chuẩn bị bước lên xe,
bên cạnh là những cộng sự tài năng, tràn đầy khí thế, vây quanh tôi.
Và đúng lúc ấy —
Thẩm Hạo lao ra.
Không báo trước. Không kèn không trống.
Anh ta chắn ngay trước đầu xe.
Anh tiều tụy đến mức suýt không nhận ra.
Bộ vest từng sắc sảo giờ nhăn nhúm bẩn thỉu. Gương mặt hốc hác, râu mọc lởm chởm,
trông như già đi cả chục tuổi chỉ trong vài ngày.
Vệ sĩ của tôi lập tức tiến lên ngăn lại.
Nhưng khi anh ta nhìn thấy tôi bước ra từ giữa đám người — ánh mắt tràn đầy sức sống, dáng vẻ rạng rỡ, bên cạnh là những đồng đội trẻ tuổi đang nói cười tự tin —
Ánh mắt anh ta lập tức tối sầm lại.
Sự đối lập quá rõ ràng.
Một bên là tôi, đang từng bước đi lên đỉnh cao của chính mình.
Một bên là anh ta — người đã tự tay đánh mất tất cả.