An An vươn cánh tay bé xíu, ôm lấy cổ anh.
Hai cha con. Hai cái đầu trụi lủi. Dựa sát vào nhau.
Phòng bệnh yên tĩnh như đang nín thở.
Nắng xuyên qua cửa sổ, rải lên bóng dáng họ — một cao lớn, một bé bỏng — như phủ lên họ một tầng ánh sáng dịu dàng.
Tôi đứng nơi cửa.
Nhìn cảnh đó.
Nước mắt… lại rơi lần nữa.
Nhưng lần này, là những giọt nước mắt nóng hổi.
Giống như thứ gì đó trong lòng cuối cùng cũng được gột rửa.
Có lẽ… ông trời thật sự đã động lòng.
Khi An An hoàn thành đợt hoá trị thứ hai và bước vào giai đoạn phục hồi ổn định, ngân hàng tủy gửi đến một tin tức chấn động:
Đã tìm được người hiến tủy phù hợp hoàn toàn, dù không có quan hệ huyết thống!
Hơn thế nữa — người ấy chủ động, sẵn lòng hiến tặng!
Ca ghép tuỷ lập tức được lên lịch.
Ngày An An được đưa vào phòng vô trùng.
Thằng bé khoác bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, được y tá bế trên tay.
Hai tay nó ôm chặt cổ cô ấy, ánh mắt to tròn vẫn luôn nhìn xuyên qua lớp kính cách ly, nhìn về phía tôi và Thẩm Diệc Châu đang đứng bên ngoài.
“Mẹ ơi…”
Giọng con gọi khe khẽ.
Rồi nó quay sang:
“Ba ơi…”
Thẩm Diệc Châu tiến lên một bước.
Anh giơ bàn tay lớn của mình, áp sát vào lớp kính dày, đúng ngay chỗ tay bé An An đang đặt.
“Đừng sợ.”
Giọng anh truyền qua loa của phòng cách ly — trầm, chắc, mang theo sức mạnh không thể nghi ngờ.
“Ba sẽ chờ con ở bên ngoài.
Đợi con ra rồi, ba sẽ đưa con đi chơi vòng quay mặt trời lớn nhất.”
Mắt An An sáng rực lên, thằng bé gật đầu thật mạnh.
Y tá bế nó quay người, bước về phía cánh cửa dày nặng dẫn vào phòng cách ly vô trùng.
Cánh cửa từ từ khép lại.
Khép lại hai thế giới — bên trong và bên ngoài.
Những ngày tiếp theo… là những ngày chờ đợi đầy giày vò.
Thẩm Diệc Châu gần như sống tại khu nghỉ dành cho người nhà bệnh nhân ngay bên ngoài phòng cấy ghép.
Anh gác lại toàn bộ công việc không thật sự quan trọng, hủy hết các buổi tiếp khách.
Áp lực đè nặng khiến anh hút thuốc rất nhiều.
Ở ban công nhỏ cạnh phòng chờ, bóng dáng cao lớn của anh thường xuyên đứng lặng im.
Dưới chân, tàn thuốc vương vãi như tuyết vụn.
Một đêm, tôi bất chợt tỉnh giấc.
Ánh đèn mờ từ phòng nghỉ hắt ra khe cửa.
Tôi bước lại gần, nhìn thấy Thẩm Diệc Châu ngồi một mình trên ghế sofa, bóng anh chìm trong ánh sáng lờ mờ.
Anh cầm điện thoại trong tay.
Màn hình sáng.
Là bức ảnh tôi chụp lén lúc An An mới nhập viện — thằng bé đội chiếc mũ nhỏ, gượng cười trước ống kính, khuôn mặt gầy gò nhưng ánh mắt vẫn long lanh.
Anh lặng lẽ nhìn ảnh.
Ngón tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt của đứa trẻ trong màn hình — từng chút, từng chút một.
Dưới ánh đèn vàng leo lét, khuôn mặt người đàn ông ấy phủ đầy mệt mỏi và lo lắng, sâu đến mức như thể đã đè nén từ cả một đời trước.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy — năm năm qua, có lẽ... chúng tôi đã bỏ lỡ quá nhiều.
Một tháng sau.
Thời gian dài đằng đẵng cuối cùng cũng có hồi đáp.
Bác sĩ bước vào, nét mặt đầy vui mừng.
“Ca ghép rất thành công.”
“Các tế bào gốc tạo máu đang phát triển ổn định, phản ứng thải ghép cũng đang được kiểm soát rất tốt.”
“Chỉ cần theo dõi thêm một thời gian ngắn nữa là có thể xuất viện.”
Tin mừng bất ngờ như cơn sóng vỡ tung trong lòng tôi.
Cả người tôi run lên, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ.
Một cánh tay mạnh mẽ kịp thời đỡ lấy tôi.
Là Thẩm Diệc Châu.
Anh trông như thể vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
Đôi mắt đỏ ngầu, những tia máu hằn rõ nơi khóe mắt.
Thế nhưng, nơi khóe môi vốn luôn căng chặt lạnh lùng, lần đầu tiên có dấu hiệu buông lỏng.
Bàn tay anh đặt trên tay tôi — rất chặt.
Lòng bàn tay nóng rực như thiêu đốt.
Chúng tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đứng bên nhau, nhìn qua lớp kính dày vào bên trong khu vô trùng.
An An được y tá bế trong tay.
Cậu bé gắng sức giơ bàn tay nhỏ xíu lên, xuyên qua lớp kính, yếu ớt nhưng kiên cường vẫy chào.
Bàn tay đang nắm lấy tôi của Thẩm Diệc Châu… vô thức siết lại.
Nửa tháng sau.
An An cuối cùng cũng bình an rời khỏi phòng cách ly, trở lại phòng bệnh thường.
Cơ thể con vẫn còn yếu, cần được chăm sóc cẩn thận.
Nhưng quãng đường nguy hiểm nhất — đã qua rồi.
Hôm đó trời nắng đẹp.
Thẩm Diệc Châu hủy toàn bộ lịch làm việc buổi sáng, ở lại bệnh viện cả ngày.
An An khỏe hơn một chút, tựa lưng vào gối, hứng thú nghịch bộ xếp hình mới tinh mà anh mua cho.
Những mảnh nhựa sặc sỡ lắp ghép thành cầu trượt, lâu đài, xe hơi, thế giới của riêng trẻ con.
Anh ngồi cạnh giường, vụng về dùng tay giữ mảnh ghép đang chực rơi — vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, như đang đàm phán một thương vụ lớn.
Tôi gọt táo, cắt thành miếng nhỏ bỏ vào bát, đặt bên giường.
Không khí rất yên bình.
Cho đến khi —