Trần Minh Châu từng là đứa trẻ bị vứt bỏ trước cổng trại trẻ mồ côi. Từ nhỏ đã không ai cần.
Bảy tuổi, được nhận nuôi. Nghĩ là trời thương, cuối cùng cũng có được mái nhà ấm áp.
Ai ngờ đâu, lại rơi vào địa ngục khác.
Cha mẹ nuôi chỉ xem anh là người hầu không công cho đứa con ruột.
Cơm không đủ no, áo không đủ ấm.
Chỉ cần cậu em nhíu mày là anh bị đánh đến bật máu.
Cho đến một ngày, tai nạn xảy ra. Cha mẹ nuôi lái xe đường dài trong lúc kiệt sức, cả ba người — kể cả đứa em trai ruột — chết tại chỗ.
Chỉ còn lại một mình anh. Trơ trọi. Lầm lũi bước qua địa ngục mà lớn lên.
Để rồi hôm nay — người anh từng tin tưởng nhất, là kẻ đặt lưỡi dao cuối cùng vào tim anh.
Ngày đó, Trần Minh Châu không hề rơi một giọt nước mắt. Cũng chẳng buồn.
Chỉ thấy… nhẹ nhõm như được giải thoát.
Thậm chí trong tang lễ của họ, anh ta còn bật cười thành tiếng.
Mặc cho người đời mắng nhiếc là vô ơn, là tàn nhẫn, anh ta vẫn thản nhiên.
Vì từ nhỏ đến lớn, anh ta chưa từng tin vào thứ gọi là lòng người.
Cho đến khi gặp tôi.
Một cô gái từng được mẹ yêu thương bằng tất cả dịu dàng của thế gian.
Tôi bước vào cuộc đời anh, mang theo chút ấm áp cuối cùng mà anh khao khát.
Tôi dạy anh cách yêu, cách tin tưởng.
Và anh cũng thề sẽ mãi ở bên tôi, sẽ dùng cả đời để bảo vệ tôi.
Anh nghĩ tôi là tri kỷ, là người duy nhất định nghĩa được chữ “yêu” trong thế giới tăm tối của mình.
Vậy mà sau này…
Có kẻ tưởng anh được cha mẹ nuôi để lại khoản bồi thường kếch xù nên lập mưu bắt cóc anh.
Chính tôi là người bất chấp tất cả để cứu anh ra,
Chính tôi là người bị nhốt lại, tra tấn cả đêm, vẫn cố gắng cười gượng với anh:
“Không sao đâu.”
Khoảnh khắc ấy, anh nghĩ — phải yêu tôi cả đời.
Phải xem tôi là tất cả.
Nhưng hôm nay, khi đứng trước những bằng chứng trần trụi về sự phản bội của Diệp Thư,
Anh ta đột nhiên nhớ lại những ngày tháng tôi phát điên vì tủi nhục,
Nhớ từng câu tôi hét lên trong tuyệt vọng:
“Trần Minh Châu, anh còn yêu em không?”
Và cuối cùng, anh ta cũng hiểu.
Thì ra cảm giác nghẹt thở này chính là đau lòng.
Cái đau thấm vào tận xương tủy, tê liệt từng dây thần kinh.
Hối hận dâng trào như sóng cuốn, không cách nào quay đầu lại nữa.
Đến mức… suýt đứng không vững.
Có người thì thào:
“Chắc Trần Tổng sốc quá nên đơ người luôn rồi hả?”
“Ngồi phịch xuống đất làm gì thế?”
“Không lẽ bị phản bội tới mức phát điên rồi?”
Ai cũng tưởng anh ta vì quá yêu Diệp Thư nên chịu không nổi.
Nhưng không.
Chỉ cần nhìn thoáng qua đống bằng chứng kia, anh ta đã biết —
Đây là tác phẩm của tôi.
Mỗi tấm ảnh, mỗi dòng ghi chú đều lạnh lùng, tàn nhẫn, sắc bén…
Như tôi của hiện tại.
Anh ta như kẻ đi lạc trên một con đường song song.
Tưởng rằng chỉ cần quay đầu là thấy tôi.
Nhưng không — tôi đã không còn ở đó nữa rồi.
Anh ta gào lên trong tuyệt vọng,
Đập phá mọi thứ trong sảnh tiệc,
Rồi lao ra ngoài như một kẻ mất hồn.
Tôi không quá tò mò về vẻ mặt của Trần Minh Châu khi đó.
Nhưng tôi có một đứa bạn thân, mê hóng chuyện hơn mê trà sữa.
Nó bĩu môi, chửi thẳng:
“Con tiểu tam đó chắc sốc quá, chạy khỏi sảnh như chuột lạc đường!”
“Giờ cả mạng xã hội đang rần rần, ai cũng bảo Trần Minh Châu yêu Diệp Thư đến phát cuồng!”
“Cậu nói xem, thằng đó sao lại hèn tới mức vậy hả?”
Tôi vẫn im lặng.
Nó quay sang, gắt lên:
“Tiểu Uyển!”
Rồi...
Khựng lại.
Vì lúc ấy, nó thấy tôi — đang lặng lẽ rơi nước mắt.
Vì Trần Minh Châu đang đứng ngay trước mặt tụi tôi.
Vẫn là bộ lễ phục đắt tiền trong buổi tiệc hôm đó, nhưng ánh sáng từng bao quanh anh ta đã biến mất.
Chỉ còn lại một gương mặt tiều tụy, xanh xao, đôi mắt sưng đỏ, như vừa khóc suốt đêm.