6.
Đến bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi vài câu cơ bản, ví dụ như lúc nào bắt đầu thấy buồn nôn, gần đây có ăn nhầm gì không.
Và, mấy tháng gần đây có “sinh hoạt” không.
“Khoảng một tháng trước ạ.” Tôi bắt đầu cảm thấy bất an. “Nhưng tụi em có dùng biện pháp rồi.”
“Dù có dùng cũng không thể đảm bảo tuyệt đối. Vẫn nên làm kiểm tra đi.”
Rời khỏi khoa tiêu hóa, Chu Dư Bạch lại tiến đến: “Bác sĩ nói sao?”
Tôi không ngờ anh ta vẫn còn ở đây chờ mình, khẽ nuốt nước bọt, hơi lo lắng đáp:
“Nói là có thể ăn nhầm gì đó, bảo tôi đi kiểm tra thêm.”
Khoảng thời gian chờ kết quả đúng là tra tấn nhất.
Tôi lén nhìn Chu Dư Bạch đang ngồi bên cạnh xử lý công việc, không dám mở miệng hỏi bao giờ anh ta đi.
Tôi lén lấy điện thoại tra dấu hiệu mang thai, càng xem càng run.
Dòng nào cũng trúng y chang.
Màn hình ở phòng xét nghiệm cuối cùng cũng hiện tên tôi. Tôi vội vàng cầm lấy kết quả vừa in ra, chỉ liếc một cái đã siết chặt nó trong lòng.
Quay lại khoa tiêu hóa, Chu Dư Bạch đột nhiên nói: “Tôi vào cùng em.”
Tôi lập tức lắc đầu: “Không cần đâu, tôi vào một mình là được.”
Anh vừa định nói gì thì điện thoại reo lên, có vẻ là chuyện gấp.
“Xin lỗi, tôi phải nghe máy.”
Tôi còn chưa kịp thở phào thì anh ta đã quay sang căn dặn trợ lý đi theo mình:
“Cậu vào cùng cô ấy, nghe bác sĩ nói gì rồi báo lại cho tôi.”
Trong phòng khám, bác sĩ vừa nhìn bản kết quả liền hạ búa ngay:
“Thai được 4 tuần rồi, triệu chứng buồn nôn là do nghén.”
Tính kỹ lại thời gian — đúng vào cái đêm hôm đó với Chu Dư Bạch.
Cách đó không xa, anh ta vẫn đang gọi điện.
Tôi kéo tay trợ lý của anh ta.
“Làm ơn, đừng nói với Chu tổng chuyện tôi có thai. Cứ bảo là tôi bị đau bụng do ăn linh tinh thôi.”
Trợ lý nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tôi vội giải thích: “Anh cũng biết đấy, tôi là người của công chúng, dù chỉ là diễn viên hạng mười tám. Nếu để lộ chuyện chưa kết hôn đã mang thai, sự nghiệp của tôi coi như chấm dứt. Chu tổng chắc chắn cũng sẽ lập tức đuổi tôi khỏi đoàn phim.”
“Anh thấy không, hôm nay anh ta vội vã đưa tôi đi khám chỉ vì sợ tôi ảnh hưởng tiến độ đoàn. Đợi tôi xử lý xong chuyện cái thai, tôi sẽ tự mình nói rõ với anh ấy.”
Nói cách khác, tôi không định giữ lại đứa trẻ này.
Trợ lý nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm: “Được, vậy làm theo ý cô.”
7.
Buổi tối, sau khi tắm xong, tôi định nằm lướt điện thoại một lúc rồi đi ngủ.
Một lời mời kết bạn trên WeChat bật lên.
“Tôi là Chu Dư Bạch.”
Tôi bật dậy khỏi giường như bị điện giật.
Người đàn ông này sao đột nhiên lại gửi lời mời kết bạn?
Chẳng lẽ trợ lý của anh ta đã tiết lộ chuyện gì rồi?
Chạy trời không khỏi nắng. Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhấn nút chấp nhận.
Ngay sau đó, anh ta nhắn tin tới:
“Cơ thể thế nào rồi? Còn thấy khó chịu không?”
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy có chút kỳ lạ — kiểu quan tâm này rất không giống anh ta.
Chẳng lẽ là đang thăm dò tôi?
“Cảm ơn anh đã quan tâm. Tôi ổn rồi, không còn cảm thấy gì bất thường nữa.”
Phía bên kia nhập chữ rất lâu, nhưng cuối cùng chỉ trả lời đúng ba chữ:
“Vậy là tốt.”
Tôi chán nản mở avatar của anh ta ra xem, phóng to — là một chú chó Golden siêu dễ thương.
Nếu tôi nhớ không nhầm, trước đây Chu Diễn từng khoe với tôi, nói đó là con chó mà hai anh em họ cùng nuôi từ nhỏ.
Không ngờ một tổng tài lạnh lùng như anh ta cũng lấy thú cưng làm ảnh đại diện.
Nghĩ tới gương mặt băng giá của anh ta, tôi bỗng cảm thấy có chút… khập khiễng.