3
Tôi bị Lục Cạnh Trì “lôi” lên chiếc xe đen đó.
Ban đầu tôi định tranh thủ phỏng vấn trên xe, để đỡ mất thời gian của nhau.
Nhưng không ngờ, vừa lên xe là anh ta nhắm mắt im lặng suốt chặng đường.
Đèn neon ngoài cửa sổ chiếu vào sườn mặt anh ta.
Lông mày sắc nét, sống mũi cao, đường viền hàm lạnh lùng.
Không lạ gì khi fan gọi anh là “ngôi sao giải trí bị ngành eSports lỡ mất”.
Cũng chính gương mặt này, từng khiến tôi ngộ nhận rằng anh là một “người tốt”.
Nhưng thực tế là…
Anh từng lặng lẽ đi theo bảo vệ tôi mỗi khi tôi tan học về trễ.
Nhưng cũng từng nổi giận khi thấy bạn nam cùng tôi đi mua tài liệu, rồi kéo tôi vào con hẻm tối, hôn đến mức tôi gần như nghẹt thở.
Lục Cạnh Trì năm đó kiêu ngạo, ngông nghênh, và có chút lưu manh.
Không ai ngờ, cái người mà cả đám đầu gấu trong khu cũng phải sợ – “anh Trì” – sau này lại trở thành thiên tài của làng thể thao điện tử.
“Có gì mà nhìn dữ vậy?”
Tiếng nói lạnh lùng bên cạnh bất ngờ cắt ngang dòng hồi tưởng của tôi.
Tôi giật mình, lúng túng hoàn hồn.
Chạm phải ánh mắt trêu chọc của Lục Cạnh Trì,
Tôi chỉ biết lúng túng bấm loạn trên máy ghi âm, vội vàng giải thích:
“Tôi chỉ đang nghĩ, nếu tạp chí mời anh chụp ảnh bìa, thì nên chọn góc nào để lên hình cho đẹp.”
Tôi nói rất nghiêm túc.
Lục Cạnh Trì sững người một chút, sau đó bật cười khinh miệt:
“Tạp chí của mấy người cũng biết tiết kiệm ghê, một phóng viên mà phải kiêm luôn cả vai trò nhiếp ảnh gia?”
Nói xong, anh ta mở cửa xe bước xuống.
Tôi phải chạy lúp xúp đuổi theo sau anh ta, đến một phòng riêng trong hội sở.
Vừa mở cửa bước vào, mấy gương mặt quen thuộc trên đấu trường đã nhào ra trêu chọc.
“Thần Pool, sinh nhật của anh mà còn đến trễ thế, đi ăn trộm à?”
“Sao lại dắt theo một cô gái? Bạn gái hả?”
“Bạn gái gì, cẩn thận Mộng tỷ biết được thì bị đánh chết!”
Lục Cạnh Trì liếc bọn họ một cái lạnh như băng, rồi đường hoàng ngồi xuống ghế chính giữa.
“Phóng viên tới phỏng vấn.”
Nghe đến đây, tôi chột dạ cúi đầu xuống, rút máy ghi âm ra bước tới.
“Xin lỗi, tôi không biết hôm nay là sinh nhật anh.”
“Yên tâm, phỏng vấn xong tôi sẽ rời đi ngay, sẽ không làm phiền anh lâu đâu.”
Vừa nói, tôi vừa lục tìm bản đề cương phỏng vấn.
Ngay giây tiếp theo, một chai rượu nặng được đặt “rầm” xuống ngay trước mặt tôi.
Có người bắt đầu cổ vũ:
“Cô gái à, đừng chỉ mải phỏng vấn.”
“Hôm nay là sinh nhật Thần Pool, làm mất thời gian buổi tiệc của người ta thì ít nhất cũng phải uống một ly chứ nhỉ?”
4
Tôi không biết gọi tên chai rượu kia là gì.
Nhưng đã từng thấy khi đi cùng tổng biên tập tiếp khách, nghe nói mỗi chai có giá đến năm con số, gần bằng cả tháng lương của tôi.
Quả nhiên, đúng như Lục Cạnh Trì nói…