1.
Khi tôi đến biệt thự của Tống Bạc Giản, đã là ba giờ sáng.
Tôi gọi điện cho anh ấy, suốt từ nãy đến giờ vẫn là trạng thái không bắt máy.
Thật ra tôi hoàn toàn có thể đến khách sạn thuê tạm một phòng ngủ qua đêm.Nhưng không hiểu sao... tôi chỉ muốn tìm Tống Bạc Giản, nói vài câu với anh ấy.
Dù có lẽ sẽ bị anh mỉa mai đôi chút.
Cuộc gọi thứ mười hai, cuối cùng anh cũng bắt máy.
“Nói đi.”
Những năm gần đây, anh càng lúc càng kiệm lời.
“Tôi không có chỗ nào để đi... Tôi đang đứng trước cửa biệt thự anh, mở cửa cho tôi.”
Anh im lặng vài giây, sau đó cúp máy.
Tôi thở dài, vừa mở cửa xe định quay đầu đi, thì cổng biệt thự vang lên vài tiếng “tít tít”, tự động mở ra.
Điện thoại nhận được một tin nhắn WeChat từ anh:
“Vào đi. Nhớ đóng cửa kỹ.”
Tôi bật cười, khóa xe rồi bước vào.
Anh mặc đồ ngủ, dựa vào khung cửa, nhìn tôi tẩy trang với vẻ mặt khó coi đến lạ.
“Tôi đã từng nói với cô rồi đúng không? Đừng đến tìm tôi mỗi khi cãi nhau với hắn ta.”
Tôi rửa mặt xong, đẩy anh ra, đi thẳng vào phòng ngủ của anh tìm bộ dưỡng da.
“Chà, xài sang vậy? Ngay cả tôi còn tiếc chẳng dám mua bộ này.”
Anh gắt lên:
“Đừng có đánh trống lảng!”
Tôi chậm rãi thoa lớp dưỡng cuối cùng lên da, vừa làm vừa nói:
“Cố Cảnh Tu dẫn phụ nữ về nhà. Lúc tôi bước vào, cảnh tượng... khá là kịch liệt.”
Tôi mỉm cười nhìn anh:
“Cho nên... anh hiểu rồi đấy.”
Lông mày anh nhíu chặt lại, nét mặt căng thẳng chẳng khác gì người bị phản bội lại là... chồng của chính anh vậy.
Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng:
“Muốn uống vài ly không?”
Tôi lắc đầu:
“Tôi vừa quay xong một bộ phim, chỉ được nghỉ mười mấy ngày. Phải tranh thủ chăm sóc da, nếu lúc khai máy mà da xấu thì sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả lên hình.”
Anh nhìn tôi chằm chằm suốt ba phút, không nói một lời, rồi xoay người bước vào bếp, rót cho tôi một ly nước.
Nước lọc.
Tôi bật cười.
“Ôi trời, suýt nữa thì quên mất, ngày xưa bọn mình sống ở nhà thuê giá rẻ, đói đến mức phải uống nước cầm hơi, nhớ không? Ha ha ha... giờ nghĩ lại cứ như chuyện kiếp trước vậy!”
Anh ngồi xuống cạnh tôi trên sofa, cố ý vặn đèn mờ đi hẳn:
“Ừ. Em đói đến mất ngủ, nói thèm ăn chân giò hầm. Hôm sau, đói quá chịu không nổi, anh đem cái điện thoại Nokia của mình đi bán, được năm chục tệ, gọi một phần cơm chân giò về.”
Tôi tiếp lời:
“Phải, em ăn chân giò, còn anh chỉ ăn cơm trắng.”
Cả hai nhìn nhau, rồi bỗng chốc cùng im lặng.
Hơn mười năm trôi qua, đây là lần đầu tiên chúng tôi nhắc lại quãng thời gian tăm tối ấy.
Rất lâu sau, Tống Bạc Giản lên tiếng:
“Chu Vãn Đường, ly hôn đi.”
Tôi có chút thất vọng:
“Tôi từng nói rồi... chỉ cần Cố Cảnh Tu không nhắc đến chuyện ly hôn, tôi sẽ không chủ động rời bỏ anh ấy.”
2.
Mười năm trước, tôi tham gia một cuộc thi tuyển chọn ca sĩ do đài truyền hình tổ chức. Vì chất giọng trong trẻo cùng vẻ ngoài ưa nhìn, tôi lọt vào mắt xanh của trợ lý Cố Cảnh Tu.
Sau đó, tôi được trao cơ hội gặp mặt anh.
Năm đó, Cố Cảnh Tu vừa bước chân vào ngành giải trí. Anh không có thiện cảm với những nghệ sĩ màu mè sặc sỡ, thà tốn công tốn của cũng muốn tự tay tuyển chọn những gương mặt mộc mạc từ ngoài xã hội.
Và tôi tình cờ lại đúng chuẩn thẩm mỹ của anh lúc ấy.
Năm đó, tôi vừa tròn 20 tuổi, xinh xắn, non nớt, mang theo chút rụt rè.
Còn anh, 28 tuổi, khí chất cao quý, diện mạo tuấn tú, lịch lãm nổi bật giữa đám đông.
Câu đầu tiên anh hỏi tôi là:
“Tại sao em muốn làm nghệ sĩ?”
Tôi đáp ngay, không chút ngập ngừng:
“Em muốn kiếm tiền. Thật nhiều tiền.”
Anh nhìn tôi, rồi bật cười:
“Hôm nay anh nghe rất nhiều lý do. Chỉ có em là thành thật nhất.”
Khi ấy tôi thật sự thắc mắc chẳng lẽ những người khác không ai muốn kiếm tiền à?
Cố Cảnh Tu chính là quý nhân của tôi.
Từ khoảnh khắc gặp anh, số phận tôi đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi trở thành nghệ sĩ của anh, được anh không tiếc tiền bạc đầu tư, lăng xê.
Đội ngũ tốt nhất. Nguồn tài nguyên tốt nhất.
Chỉ sau một năm, tôi đã được nhận vai nữ phụ thứ hai.
Năm thứ hai, tôi bắt đầu có chút tên tuổi, vậy mà anh vẫn đích thân chọn kịch bản cho tôi.
Anh nói:
“Chu Vãn Đường, em phải biết giữ gìn danh tiếng. Cả đời này, em chỉ gặp được một người như Cố Cảnh Tu mà thôi.”
Anh rất thích chọc ghẹo tôi.Anh nói muốn nhìn tôi cười, vì tôi cười lên… trông rất đẹp.
Giống hệt chị gái đã mất của anhngười mà anh luôn tin là đã lên thiên đường.
Phải, chúng tôi đã thật sự mở lòng với nhau.Tôi kể hết câu chuyện đời mình cho anh nghe.
Tôi kể rằng tôi và Tống Bạc Giản năm 16 tuổi, gần như trốn chạy khỏi vùng quê nghèo, lặn lội lên thành phố. Không cha, không mẹ, như những linh hồn lạc lối lang thang nơi phố thị.Trước năm 18 tuổi, chúng tôi sống nhờ vào những công việc chui lủi, mưu sinh từng bữa.
Tôi kể tất cả bằng một nụ cười nhẹ, còn anh thì ngồi nghe, không cảm xúc.
Cũng không trách anh đượckiểu đàn ông như anh, vừa giàu vừa đẹp, thường hay như thế: khuôn mặt lúc nào cũng trầm tĩnh, lạnh nhạt, chỉ có vài biểu cảm ít ỏi, nhưng lại khiến người ta ngỡ là khí chất.
Ban đầu, Tống Bạc Giản nhờ tôi mà có cơ hội bước chân vào giới giải trí.Anh làm trợ lý cho tôi, chạy ngược chạy xuôi, rất cực… nhưng luôn cảm thấy mãn nguyện.
Sau này, Phương Dư Minh của công ty Giải trí Thịnh Ngữ đến gặp Cố Cảnh Tu để đàm phán. Khi gặp được Tống Bạc Giản, ông ta liền đưa anh đi theo.
Chúng tôi đã sớm có thỏa thuận:Vì tương lai, không nói chuyện tình cảm.
Năm 16 tuổi, khi phát tờ rơi ở quán bar, tôi và anh đã chứng kiến quá nhiều chuyện tình tan vỡ, dơ bẩn giữa đàn ông và đàn bà.
Tối hôm đó, chúng tôi đỡ một người phụ nữ say mềm từ vệ đường, ba người ngồi bệt nơi đầu phố, lặng im rất lâu…
Người phụ nữ ấy nói:“Nhớ kỹ nhé, nhóc con. Kẻ thông minh không rơi vào bể tình, chỉ có kẻ ngu ngốc mới cam tâm sa ngã.”
Câu nói đó… chúng tôi nhớ mãi.
Trên con đường tiến thân vào giới giải trí, Tống Bạc Giản vất vả hơn tôi rất nhiều.Tôi có Cố Cảnh Tu chống lưng.Còn anhmột mình leo từng bậc, từng bước một, không ai nâng đỡ.
Tôi không thể nào quên được khoảnh khắc hôm đó.Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện của tôi, Cố Cảnh Tu nhẹ nhàng vén lọn tóc mái rủ trước trán tôi, ôm tôi vào lòng, giọng trầm thấp dịu dàng: