Lục Thừa Ngôn quay người lại, ánh mắt từng luôn dịu dàng mỗi lần nhìn vợ, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và thất vọng ngập tràn.
“Về nhà đi.” – Anh ta hạ giọng, như cơn giông sắp đổ, yên ắng đến rợn người.
“Em không!” – Nước mắt của Bạch Lộ trào ra như đê vỡ, nghẹn ngào gào lên, “Hôm nay anh không nói rõ ràng, em tuyệt đối không đi! Cô ta là ai? Vì sao lại khiến anh hạ mình như vậy?”
“Chuyện đó… em không đủ tư cách để biết.” – Giọng Lục Thừa Ngôn lạnh hẳn đi.
Lần này anh ta không do dự nữa. Tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay Bạch Lộ, định lôi cô ta ra khỏi phòng.
“Buông em ra! Lục Thừa Ngôn, anh dám đánh em vì người đàn bà khác?! Anh là đồ bội bạc! Đồ tồi!”
Cô ta giãy giụa dữ dội, tiếng la hét vang vọng cả tầng lầu.
Khung cảnh hỗn loạn tới mức như đang quay một bộ phim truyền hình về “hôn nhân tan vỡ nơi đại viện”.
Tôi chau mày lại.
Thời gian của tôi quý giá, không rảnh để xem mấy màn gia đình rối rắm này.
“Đủ rồi.”
Tôi mở miệng, giọng nói tuy không lớn, nhưng lạnh lẽo và kiên quyết, như một thanh kiếm sắc xuyên qua không khí.
Toàn bộ căn phòng lập tức lặng như tờ.
Lục Thừa Ngôn khựng lại.
Bạch Lộ cũng ngừng la hét.
Tất cả ánh mắt trong phòng đồng loạt dồn về phía tôi.
Tôi bước lên, dừng lại trước mặt Lục Thừa Ngôn.
Gương mặt anh ta đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ, nhưng tôi vẫn giữ giọng điệu điềm đạm:
“Trưởng đoàn Lục, tôi cần một môi trường làm việc tuyệt đối yên tĩnh và an toàn. Đây là điều anh đã cam kết với tôi vào hôm qua. Nếu không thể đảm bảo, tôi sẽ lập tức gửi đơn lên quân khu, yêu cầu thay đổi người phụ trách an ninh.”
Thay đổi người phụ trách an ninh.
Sáu chữ nhẹ nhàng, nhưng lại như một cú giáng nặng nề đập thẳng vào tim Lục Thừa Ngôn.
Anh ta hiểu rõ, chuyện này không đơn giản chỉ là thay một người.
Nó đồng nghĩa với việc cấp trên sẽ nhận định toàn bộ đội ngũ dưới quyền anh ta không đủ năng lực, và toàn bộ phương án bảo vệ lần này sẽ bị đánh giá là thất bại.
Mà thất bại ấy — sẽ trở thành vết nhơ lớn nhất trong sự nghiệp quân ngũ của anh ta.
“Không! Tổng kỹ sư Giang!”
Anh ta luống cuống, gần như quỳ xuống, người cúi thấp hơn nữa, giọng khẩn thiết:
“Xin cô cho tôi một cơ hội nữa! Tôi cam đoan, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai!”
Tôi không đáp lại ngay. Chỉ im lặng nhìn anh ta.
Tôi luôn có một thói quen — trước khi đưa ra quyết định quan trọng, tôi sẽ nhìn vào mắt đối phương.
Đôi mắt đã từng trải qua bao lần vào sinh ra tử kia, giờ đây lộ rõ sự cầu xin, hổ thẹn… và cả một chút tuyệt vọng.
Anh ta là một quân nhân giỏi — điều đó tôi đã thấy rõ trong phương án bảo mật mà anh ta nộp lên: không một kẽ hở, chặt chẽ đến từng chi tiết.
Mà hủy hoại tiền đồ của một người như vậy… không phải điều tôi muốn.
Nhưng dự án của tôi — không cho phép bất kỳ sai sót nào.
Tôi thu lại ánh mắt, giọng nói hòa hoãn hơn đôi chút:
“Trưởng đoàn Lục, chuyện gia đình của anh, tôi không quan tâm. Tôi chỉ nhìn vào kết quả.”
“Sáng mai lúc tám giờ, tôi muốn thấy một bản báo cáo chi tiết về ‘sự cố’ hôm nay — kèm theo phương án phòng ngừa trong tương lai. Làm được không?”
“Rõ! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Lục Thừa Ngôn như vớ được chiếc phao cứu sinh, lập tức đứng thẳng người, đáp dứt khoát, ánh mắt kiên định.
“Tốt.” – Tôi gật đầu.
Sau đó, tôi chuyển tầm nhìn về phía Bạch Lộ — người phụ nữ đã chết lặng từ lúc nào, khuôn mặt cứng đờ, trắng bệch không còn chút huyết sắc.
“Còn chị, phu nhân của Trưởng đoàn Lục,” – tôi nói, giọng nhàn nhạt nhưng lạnh như băng, “nể tình chị đang ‘mang thai’, chuyện hôm nay… tôi sẽ không truy cứu.”
“Nhưng nếu còn có lần sau, hoặc nếu tôi nghe được bất cứ lời đồn thổi nào về tôi…”
Tôi dừng lại, nhẹ nhàng gõ ngón tay lên chiếc điện thoại đỏ đặt trên bàn — ba tiếng "cốc cốc cốc", vang lên giòn tan trong không gian yên tĩnh.
“...cái thứ này dùng như thế nào, tôi nghĩ… chắc không cần phải dạy lại chồng chị, đúng không?”