1.
Sáu năm sau, khi tình cờ gặp lại Lục Nghiễn Tu, ta đứng lặng nhìn hắn, tim bỗng khựng lại một nhịp.
“Giang Mãn, lâu rồi không gặp. Nàng vẫn ổn chứ?”Giọng hắn vẫn vậy – mang theo vài phần thân thuộc, vài phần xa lạ.
Ta im lặng suy nghĩ chốc lát, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
“Sao thế? Gặp ta bất ngờ lắm sao?”Quả thật là bất ngờ.
Dẫu sao thì hắn cũng đã biến mất suốt sáu năm, đến mức ta từng nghĩ… hắn đã chết rồi.
Ánh mắt hắn chậm rãi dừng lại trên bàn đá cạnh ta.“Đã nhiều năm như vậy… nàng đã đếm xong chưa?”
Ta cúi nhìn mặt bàn, giọng khẽ như gió lướt qua:“Năm mươi ba hạt.”
Trong thoáng chốc, nụ cười nơi khóe môi Lục Nghiễn Tu chợt đông cứng.Hàng mày lập tức cau lại, phiền muộn xen lẫn khó chịu dâng lên rõ rệt.
Ta hiểu, biểu cảm ấy nghĩa là gì.Là điềm báo hắn sắp mắng ta ngu ngốc.
Kiếp trước, hắn đã nhiều lần dùng ánh mắt này để nhìn ta.
“Đồ ngốc! Vẫn đếm sai!”“Giang Mãn, bao nhiêu năm rồi mà nàng vẫn không khá hơn chút nào! Vẫn ngu ngốc đến không thể chịu nổi!”
Ánh nhìn của hắn giờ đây phủ đầy thất vọng và khinh miệt.
“Ta không—”“Đủ rồi! Giang Mãn, nàng khiến ta quá thất vọng.”
“Lần này ta hạ phàm, vốn định đưa nàng trở lại cùng ta. Nhưng đến cả chuyện đếm trân châu mà cũng làm không xong, thì làm sao ta dám mang nàng lên Cửu Trùng Thiên? Để rồi bị các đồng liêu cười vào mặt, bảo chiến thần của thiên giới lại yêu một nữ nhân… đếm số còn không biết?”
Ta đứng yên như hóa đá, nhìn gương mặt giận dữ của hắn.Biết bao điều muốn nói dồn lại nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một vị đắng ngắt nơi đầu lưỡi.
“Lục Nghiễn Tu, ngươi đến đây… là để tìm ta sao?”
Sắc mặt hắn trầm hẳn xuống.Tất nhiên là không.
Ta chẳng thể không nhận ra vẻ bối rối pha lẫn ngờ ngạc trong ánh mắt hắn khi bước vào.Ngay cả khi trông thấy ta, sự ngạc nhiên ấy vẫn rõ rệt.
Rõ ràng, hắn đã hoàn toàn quên mất… từng có một đoạn thời gian sống ở nơi này.
Ta không biết hắn đến đây vì lý do gì.Chỉ chắc một điều – tuyệt đối không phải vì ta.
Lục Nghiễn Tu khẽ hắng giọng, lảng tránh ánh mắt ta, rồi chậm rãi hỏi:“Giang Mãn, nàng… có phải đang trách ta không?”
Ta ngẩng đầu, nghiêng đầu ngạc nhiên:“Trách ngươi điều gì chứ?”
Sắc mặt hắn thoáng tái đi, giọng trầm xuống, mang theo chút khó chịu:“Là do ta… đã để nàng phải chờ đợi quá lâu.”
Ta phản ứng vốn chậm hơn người khác đôi chút.Huống chi lời của Lục Nghiễn Tu xưa nay chưa từng rõ ràng, cứ quanh co lắt léo, chẳng giống bất kỳ ai.
Những người khác nếu cho rằng ta ngốc, thì sẽ nói thẳng không nể nang.Chỉ có hắn – luôn dùng lời lẽ mơ hồ, khiến ta chẳng biết đường đâu mà hiểu.
Ta vừa định mở miệng đáp lời, thì bất chợt thấy một tia sáng xé gió lao tới.Một thanh trường kiếm lấp loáng ánh bạc, rạch thẳng không khí nhắm về phía ta.
Tim ta thắt lại, hoảng loạn né sang bên,Nhưng vẫn không tránh kịp luồng kiếm khí, bị đánh văng ra xa, lăn một vòng trên nền đất lạnh.
Từ trên cao, vang lên một giọng nữ đầy khinh miệt:“Chậc, vô dụng đúng như lời đồn!”
Ta ngẩng đầu lên,Đập vào mắt là hình ảnh một nữ tử vận y phục đỏ rực, đứng sát bên cạnh Lục Nghiễn Tu, ánh mắt hờ hững nhìn xuống ta.
Càng khiến lòng ta lạnh buốt là…Lục Nghiễn Tu chẳng những không né tránh nàng ta, mà còn đứng yên mặc nàng kề cận, hoàn toàn không hề tỏ ra khó chịu.
Nữ tử ấy nghiêng đầu cười khinh, giọng mỉa mai ngọt lịm:“Nghiễn Tu, đây là thê tử trần gian mà chàng từng yêu đến không nỡ rời xa sao?”
Ánh mắt nàng ta lướt qua ta như quét rác, lạnh như sương sớm:“Nhìn qua cũng chẳng có gì đặc biệt cả.”
2.
“Giang Mãn trời sinh yếu đuối nhát gan, thuở nhỏ lại từng bị va chạm đầu óc, làm sao chịu nổi những chuyện kinh tâm động phách như thế này.”
Nghe qua tưởng như đang bênh vực,Nhưng từng chữ, từng lời lại chẳng khác gì giễu cợt, mang theo chất giọng khinh miệt đã quá đỗi quen thuộc từ hắn.
Nữ tử áo đỏ nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng lướt xuống người ta, đầy chán ghét và khinh bỉ.
“Phàm nhân các người, lòng tham đúng là không đáy. Tùy tiện nhặt được một nam nhân thì kéo về gọi là phu quân, bây giờ phát hiện hắn là chiến thần của Cửu Trùng Thiên, chắc lại càng muốn níu chặt không buông nhỉ?”
“Nữ nhân như ngươi, đúng là không xứng với chàng ấy chút nào.”
Ta khẽ gật đầu, giọng điềm tĩnh: “Đúng, ta không xứng.”
Lục Nghiễn Tu đẹp đến mức khiến cả nhân gian lu mờ.Còn ta… từ xưa đến nay, người ta nhìn ta luôn bằng ánh mắt như thể hoa nhài cắm bãi phân trâu.
Câu trả lời của ta khiến cả hắn và nữ tử áo đỏ đồng loạt quay sang nhìn.Ánh mắt như thiêu đốt, như thể vừa bất ngờ, vừa khó chịu.
“Không ngờ, ngươi cũng có chút tự biết thân biết phận.”
Nữ tử kia bước về phía ta thêm vài bước,Nhưng ánh mắt nàng nhanh chóng bị hút chặt bởi chiếc túi vải đặt trên bàn đá.
“Ồ, thì ra là… giao châu?”
Nàng vươn tay giành lấy.Ta phản ứng chậm hơn một nhịp, túi trân châu bị nàng cướp mất một cách gọn ghẽ.
Lục Nghiễn Tu đứng kế bên liếc nhìn, sắc mặt lập tức trầm xuống, ánh mắt lạnh hẳn.
“Sao lại chỉ còn… năm mươi ba hạt?”
Nữ tử áo đỏ lập tức chêm lời, giọng trách móc đầy cay nghiệt:“Còn phải hỏi sao? Nhìn là biết nàng ta tiêu xài không tiếc tay! Thứ quý giá như giao châu mà lại để hao hụt đến mức này, ai biết nàng đã đem chúng làm những gì!”
“Nghiễn Tu, ta đã sớm nói rồi mà – nữ tử trần thế vốn tham lam. Một khi bám lấy rồi thì chẳng khác nào đỉa đói, hận không thể moi sạch từng lớp da chàng. Nghĩ mà xem, giữ nàng bên người chẳng khác gì tự rước phiền phức!”
Lục Nghiễn Tu không trả lời nàng.Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta lúc này… lại càng thêm lạnh lùng, đầy chán ghét.
“Ta không ngờ, ngươi chẳng khác gì những nữ tử phàm trần khác.”
Ta hơi tủi thân, trong lòng dâng lên chút nghẹn ngào, vừa hé miệng định phản bác—
Thì cánh cửa căn nhà tranh phía sau chợt mở ra.
“Nương tử, sao nàng ra lâu thế, có chuyện gì làm chậm trễ vậy không?”
Thẩm Thính Lan xách theo một chiếc giỏ tre, từ ngoài bước vào sân.
Khi thấy có một nam một nữ đang đứng đối diện ta, hắn khựng lại đôi chút.
“Nương tử?”