15
Lần này, điểm đến là nước Úc.
Tôi vẫn giữ liên lạc thường xuyên với Mạnh Thiến.
Được tôi cho phép, cô bé đã mở một tài khoản video và đăng những clip quay lại hành trình chúng tôi khám phá California.
Dòng mô tả của video là: “Thời khắc đẹp nhất trong đời.”
Tôi cứ ngỡ cô ấy nói về chính mình.
Cho đến khi xem video, tôi mới phát hiện—hầu hết hình ảnh trong đó đều là tôi, trong ống kính của Mạnh Thiến.
Sau đó, cô bé gửi cho tôi một tin nhắn riêng:
“Cô ơi, cô khiến cháu nhận ra: bất kỳ lúc nào trong đời, con người đều có quyền đi tìm tự do và niềm vui cho chính mình. Cháu muốn gọi khoảng thời gian này của cô là: thời khắc đẹp nhất của cuộc đời.”
Tôi xúc động đến bật khóc.
Những video của Mạnh Thiến cũng truyền cảm hứng cho tôi—tôi cũng muốn chia sẻ cuộc đời mình với mọi người.
Tôi mua một bộ thiết bị quay đơn giản, bắt đầu học lắp đặt, chỉnh máy, cắt ghép clip… vừa học vừa nhờ cô bé chỉ dẫn.
Sau khi dựng xong video đầu tiên, tôi lập tài khoản mang tên:
“Ly hôn ở tuổi 50 – du lịch vòng quanh thế giới.”
Tên thẳng thắn, không giấu giếm.
Video ghi lại hành trình một mình tôi khám phá nước Úc: lần đầu thấy kangaroo, lần đầu ngắm rạn san hô dưới nắng vàng, xen kẽ là những đoạn hội thoại tươi sáng giữa tôi và Mạnh Thiến.
Không ngờ, lượt xem và bình luận bắt đầu tăng dần.
Thật sự có người muốn xem cuộc sống của tôi.
Phần lớn là phụ nữ—những người đồng cảm, khích lệ và tiếp thêm sức mạnh cho tôi:
“Cố lên cô ơi! Thời điểm tốt nhất để trồng cây là mười năm trước, còn lại chính là bây giờ.”
“Cô đẹp rạng rỡ giữa thế giới tươi đẹp, xứng đáng lắm!”
“Ly hôn không phải là kết thúc hạnh phúc, mà là khởi đầu của hành trình mới.”
“Thích những cuộc trò chuyện giữa cô và cô gái trẻ, thích sự va chạm giữa thời gian và tuổi trẻ.”
...
Một tháng “thời gian tĩnh tâm” ly hôn cũng nhanh chóng trôi qua giữa hành trình đầy ánh sáng ấy.
Hôm trở về để nhận giấy ly hôn, vừa bước xuống máy bay, tôi đã thấy một bóng người quen thuộc.
Là Kỷ Hàn Thanh.
16
Chỉ mới một tháng không gặp, anh ta trông già đi thấy rõ.
Tóc tai bù xù, gương mặt thiếu sức sống.
“Thanh Ninh, em về rồi.” – vừa nói, anh ta vừa định kéo vali của tôi.
Chưa kịp chạm tay vào, từ góc sân bay, một người phụ nữ lao đến kéo anh ta ra.
“Không phải đi lấy giấy ly hôn sao? Nhanh lên đi!”
Là Thẩm Lâm.
Suốt một tháng tôi đi vắng, cô ta chẳng ngồi yên.
Được Kỷ Hàn Thanh bảo lãnh, Thẩm Lâm đã chính thức vào làm tại trường đại học nơi anh ta giảng dạy.
Ngày nào cũng đăng ảnh chụp cùng Kỷ Hàn Thanh lên mạng—khi thì cùng làm thêm, khi thì ăn cơm tối, khi thì “vô tình gặp mặt”...
Chuyện tôi và anh ta rạn nứt cũng bị cô ta lan truyền khắp nơi.
Nhưng Kỷ Hàn Thanh lại chẳng hề vui.
Bởi vì Kỷ Thành, con trai tôi, đã đi tìm hiểu và đưa hết bằng chứng về chuyện Thẩm Lâm từng quyến rũ người có gia đình, còn ăn cắp thành quả nghiên cứu của sinh viên.
Bị con thúc ép, Kỷ Hàn Thanh bắt đầu sinh nghi, dần thấy khó chịu.
Nhưng đời vốn chẳng như ý.
Đúng lúc đó, Thẩm Lâm lại… có thai.
Kỷ Hàn Thanh vui vẻ sắp được lên chức bố.
Kỷ Thành thì phát điên, không muốn có đứa em cùng cha khác mẹ giành quyền thừa kế, ngày nào cũng cãi nhau với cha.
Thẩm Lâm thì như keo dính chặt lấy Kỷ Hàn Thanh, ép anh ta hoàn tất thủ tục ly hôn để kết hôn càng sớm càng tốt.
...
“Thanh Ninh, lâu rồi không gặp.” – Thẩm Lâm chìa tay về phía tôi.
Trên cổ tay cô ta là chiếc vòng ngọc năm xưa.
Tôi mỉm cười né tránh:
“Không cần đâu.”
Kỷ Hàn Thanh đứng một bên, xấu hổ không nói nên lời.
Tôi bước lên nhận giấy ly hôn, tâm trạng thản nhiên.
Lúc sắp rời đi, Thẩm Lâm cố tình khiêu khích:
“Cảm ơn chị đã chăm sóc Hàn Thanh suốt ngần ấy năm.”
Kỷ Hàn Thanh kéo cô ta lại, khẽ quát:
“Im đi!”
Tôi vẫn mỉm cười, đáp:
“Không cần cảm ơn. Chúc mừng hai người có được tình yêu đích thực. Còn tôi—có được tự do.”
Thẩm Lâm ngẩng cao đầu:
“Đúng vậy. Tình yêu đích thực mới là thứ bền vững với thời gian.”
Nói rồi cô ta kéo Kỷ Hàn Thanh vào hàng làm thủ tục kết hôn.
Kỷ Hàn Thanh ngoái lại nhìn tôi.
Nhưng khi thấy tôi mỉm cười nhẹ nhàng, không còn oán trách, chỉ còn thư thái… thì những lời định nói cũng nghẹn trong họng.
17
Tôi đăng ảnh bìa giấy ly hôn lên kênh video cá nhân.
Kèm một dòng chú thích:
“Đã dứt sạch, từ nay chỉ trả giá cho tự do của chính mình.”
Tôi chỉ định ghi lại khoảnh khắc đánh dấu cột mốc đời mình, chẳng ngờ lại trúng “tim” cộng đồng mạng—chỉ sau một đêm, lượt theo dõi tăng vọt.
Mạnh Thiến nhắn:
“Cô ơi, fanbase của cô ngày càng vững rồi đó! Cô thật sự có thể phát triển thành công việc nghiêm túc rồi!”
Tôi đọc từng dòng bình luận, cảm thấy cổ họng nghèn nghẹn.
Tôi từng bất hạnh—mất mấy chục năm yêu nhầm người.
Nhưng cũng vô cùng may mắn—bởi ở tuổi 50, tôi đã đủ dũng cảm để làm lại từ đầu, và tìm thấy hướng đi của riêng mình.
Tôi trịnh trọng mời Mạnh Thiến cùng hợp tác vận hành tài khoản, trở thành một kênh chia sẻ hành trình du lịch và đối thoại thế hệ.
Cô bé đồng ý ngay không do dự.
Mọi chuyện tiến triển đầy hứng khởi.
Tôi tiếp tục sang châu Phi.
Khi video về thảo nguyên Phi châu được đăng, kênh của tôi bắt đầu có thu nhập.
Giữa lúc tôi gần như đã quên hết nửa đời trước, thì một cuộc gọi lạ xuất hiện.
“Cô ơi, cháu là Đường Hạ, cháu và Kỷ Thành sắp đính hôn rồi. Cô có thể nói chuyện với cháu một chút không?”
18
Đường Hạ mời tôi đến dự lễ đính hôn giữa cô và Kỷ Thành.
Tôi từ chối.
Nhưng cô gái vẫn kể hết chuyện đang xảy ra:
“Kỷ Thành nói với cháu, người mà thầy Kỷ yêu nhất vẫn là cô, chỉ là nhất thời hồ đồ mới sai lầm rồi ly hôn. Nhưng cháu không thấy thoải mái. Nhất thời hồ đồ là lý do được sao?”