10
Mẹ tôi cố ý để lộ địa chỉ nhà dì Chu.
Ngay lập tức, dư luận quay ngược lại.
Tôi trở thành đứa con bất hiếu, phũ phàng mắng chửi cha mẹ ruột.
Nhà dì Chu không lắp camera, còn camera hành trình của cảnh sát hôm đó cũng không thể công khai.
Nghĩ một lúc, tôi lần đầu tiên chủ động gọi cho mẹ.
“Alo? Ai đấy?”
“Là con. Mạc Nguyên.”
Bên kia bật ra một tiếng hừ lạnh:
“Sao, bị mạng xã hội dìm sấp mặt rồi à? Loại con cái chống lại cha mẹ thì đáng bị chửi chết.”
“Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi.”
Giọng bà ta đầy tự mãn:
“Không rảnh. Một buổi phỏng vấn của mẹ giờ cũng được cả chục nghìn rồi, không có thời gian gặp loại như mày.”
“Tôi có camera quay lại cảnh ở nhà dì Chu. Nếu bà không đến, tôi sẽ đăng lên ngay.”
Tại quán cà phê.
Mẹ tôi đặt cái túi hàng hiệu mới mua lên bàn, ánh mắt đắc ý nhìn tôi:
“Tốt nhất là biết điều đi. Muốn sống thì câm mồm, hoặc ngoan ngoãn đăng video nói rằng mày nói dối.”
Tôi nhìn cái túi hàng hiệu rồi mở miệng:
“Bố có biết bà đang lợi dụng việc ông ấy bị bắt để kiếm tiền không? Không phải bà bảo tôi ‘thông đồng với cảnh sát’ sao? Nếu cảnh sát dễ mua chuộc vậy, sao bà không đưa tiền để họ thả chồng bà ra? Hay định lần sau lại xách dao đi tìm tôi?”
Mặt mẹ tôi cứng đờ, nghiến răng:
“Mày làm bộ làm tịch gì? Mày biết rõ bố mày vào tù là vì xách dao vào nhà người ta và chống đối cảnh sát! Nếu không phải tại mày, ổng đâu ra nông nỗi này?”
Tôi hỏi lại:
“Vậy dì Chu và chú Hứa thì sao? Tại sao trong video bà lại lôi cả họ vào?”
“Hứ, hai người đó đúng là ngu, dám cưu mang mày, chống lại tao thì đừng trách tao không khách khí!”
Tôi thật không ngờ bà ta ngu đến vậy, vài câu đã vạch trần tất cả.
Xem ra những khổ cực năm xưa chỉ dạy được bà cách trục lợi, chứ không dạy cách làm người.
Cả đời tích oán, bà ta chỉ dám trút lên đứa con không có sức phản kháng là tôi.
“Hồi tôi rời đi đến thành phố C, hai người không tìm tôi. Sau đó lại đột nhiên xuất hiện, là vì sao?”
Mẹ tôi cười nhạt như nghe chuyện cười:
“Mày là con tao. Nuôi cha mẹ là nghĩa vụ của con cái. Chỉ cần mày còn sống, mày phải nuôi bọn tao. Tìm mày làm gì? Sau này nhiều người hối thúc quá mới đành phải đi tìm mày thôi.”
Tôi không còn kiên nhẫn ở cạnh bà ta, câu cuối cùng tôi hỏi:
“Bà không biết bà đang phạm tội phỉ báng khi đăng mấy thứ đó lên mạng sao?”
“Tao là mẹ mày. Mày định kiện mẹ à? Không sợ người ta chê cười hả? Đưa tao video đi!”
Tôi đứng dậy, thản nhiên rời đi:
“Tôi chưa từng nói sẽ đưa. Và tôi cũng chẳng sợ người khác nghĩ gì. Bà giỏi lật mặt thì cứ để tòa án quyết định đi.”
11
Trên đường về trường, tôi đăng đoạn ghi âm cuộc nói chuyện với mẹ lên mạng.
Tiếp đó, tôi gọi điện đến đơn vị công tác của bà ta, yêu cầu đuổi việc.
Đ/ọ.c fu,ll tạ*i p@age G(óc N/hỏ c.ủa T,uệ@ L!â.m
Tiện thể, tôi cũng nhắc họ kiểm tra sổ sách các dự án từng qua tay bà ta.
Tôi từng nghe bà và bố cười nói:
“Tiền dâng tới tận miệng, khéo léo một chút thì chẳng ai phát hiện đâu.”
Xem đi, những người suốt ngày ca ngợi gian khổ, trong đầu chỉ biết nghĩ cách trục lợi bằng thủ đoạn.
Tôi định gọi đến công ty của cha mình thì được thông báo:
ông ta đã sớm bị đuổi việc vì vắng mặt quá lâu, chắc là vì 15 ngày bị tạm giam.
Nhưng dẫu ông ta có bị đuổi, số tiền ăn chặn vẫn phải trả lại đủ.
Quả nhiên, đoạn ghi âm đó gây chấn động lớn trên mạng, dư luận đảo chiều hoàn toàn.
Tôi cũng nhẹ nhõm hơn , chú Hứa và dì Chu không còn bị mắng chửi hay làm phiền vì tôi nữa.
Nhưng tôi chưa dừng lại.
Suốt thời gian qua, họ bôi nhọ tôi và người thân tôi,
tôi sẽ bắt họ trả lại từng chút một.
Đoạn ghi âm và video của cảnh sát hôm đó là bằng chứng.
Họ còn vu khống cả lực lượng chức năng, vụ kiện được xử lý rất nhanh.
Chỉ tiếc là khi tôi tố cáo cha mẹ bạo hành,
vì thiếu bằng chứng trực tiếp,
vết thương trên người tôi đã lành trong thời gian đi học, nên không đủ điều kiện kết tội ngược đãi trẻ em.
Ra khỏi đồn cảnh sát, tôi không thấy được nét nhẹ nhõm nào trên mặt cha mẹ,
chỉ thấy đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi.
“Là mày báo công ty chúng tao làm sổ sách giả đúng không!”
Nếu không có cảnh sát đứng chắn, mẹ tôi đã lao vào tấn công tôi.
Tôi bình tĩnh lùi lại một bước:
“Đúng. Đã đến lúc các người phải trả giá.”
“Chúng tao là bố mẹ ruột của mày! Mày không sợ báo ứng sao?!”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt , đã không còn vẻ ngoài chau chuốt như xưa,
đến cả túi xách cũng không có, chắc đem bán để trả nợ rồi.
Tài sản của họ cũng đã bị bán tháo để vá lỗ thủng tài chính.
Thêm vào đó, hình ảnh và clip của họ bị lan truyền khắp mạng,
giờ đến thuê nhà cũng chẳng ai cho thuê.
“Chính vì các người tự xưng là cha mẹ, mới dám tùy tiện chà đạp con cái về cả thể xác lẫn tinh thần.
Các người tưởng làm cha mẹ là có thể mặc sức làm gì con cũng được?
Nhưng tôi là một con người, trước khi là con của ai, tôi phải sống vì chính mình.
Khổ cực thời trẻ của các người không phải lỗi của tôi,
còn cuộc đời của tôi, từ đầu đến cuối chỉ là công cụ cho các người trút giận.
Nếu không biết làm cha mẹ, thì đừng ích kỷ sinh con ra đời.”
Không để tâm đến lời mắng chửi của họ, tôi quay lưng bỏ đi.
Tôi biết rõ họ sẽ không bao giờ thấy mình sai.
Những lời vừa rồi… là tôi nói cho chính mình nghe.
Dù quá khứ ra sao, tôi cũng sẽ bước về phía trước.
12
“Mạc Nguyên!”
Khi lại một lần nữa nghe thấy cái tên này, tôi sững người.
Bởi vì tôi đã đổi tên từ năm nhất đại học rồi.
Tôi ghét cái tên ấy, “Mạc Nguyên” cũng giống như “đừng oán trách”– ngay từ đầu, cha mẹ đã định sẵn cho tôi một khởi đầu tăm tối và cay đắng.
“Hướng Dương, sao chị lại đứng ngẩn ra vậy?”
Đồng nghiệp bên cạnh thắc mắc khi thấy tôi dừng lại.
“Mạc Nguyên! Đúng là con rồi!”
Một bàn tay thô ráp siết lấy cánh tay tôi.
Tôi gần như không nhận ra người phụ nữ già nua trước mặt.
Bà ta là mẹ tôi, trên giấy tờ pháp lý.
Thời tôi học đại học, bà ta và cha tôi bị kết án sáu năm tù vì làm giả sổ sách, tham ô tiền công ty. Nghe nói, nhà cửa tài sản đều bị đem bán sạch.
Trước đây, họ là kiểu người mà ai ở quê cũng muốn kết thân, vì thế họ kiêu ngạo, khinh thường người khác.
Đến khi lâm vào cảnh túng thiếu, chẳng ai giúp, lại thành chuột chạy qua đường.
Tôi đã tốt nghiệp và làm luật sư, chuyên xử lý các vụ kiện liên quan đến bạo hành trẻ em, bắt nạt người yếu thế.
Những người đó thường không hiểu gì về pháp luật, nhiều người thậm chí không biết rằng mình có quyền được bảo vệ.
Tôi không muốn thấy những đứa trẻ như tôi ngày xưa, phải mất hàng năm, thậm chí hàng chục năm mới có thể thoát khỏi gia đình gốc của mình.
“Con không nhận ra mẹ à? Mẹ là mẹ của con đây.”