1
Lúc nhận được cuộc gọi từ mẹ, tôi đang thu dọn hành lý để chuẩn bị về quê.
Đã lâu lắm rồi tôi không về nhà, vừa nghe điện thoại mà trên mặt không giấu nổi nụ cười.
“Mẹ gọi đúng lúc quá, con đang thu dọn đồ đây. Mẹ muốn gì thì cứ nói, con mang về cho mẹ.”
Giọng mẹ tôi đầy phấn khích:
“Nhà mình cái gì cũng có, con đừng mang theo gì cả. Đến nơi cần gì thì để bố con ra ngoài mua. Đường xa thế, con với Tiêu Hằng còn phải đưa cả con theo, mang nhiều đồ không tiện đâu, đi đường nhớ chú ý an toàn.”
Mẹ lo cũng có lý.
Nhà tôi và Tiêu Hằng ở vùng khá hẻo lánh, phải đi xe khách năm tiếng, rồi ngồi tiếp ba mươi tám tiếng tàu chậm, sau đó còn phải bắt taxi mới đến được.
Mẹ sợ trẻ con nghịch ngợm, ngồi lâu không chịu được, nên dặn dò từng chút một, đến mức tôi – là mẹ đứa bé – còn chẳng chu đáo bằng bà.
“Con biết rồi, biết rồi.” Tôi nghe răm rắp.
Hai mẹ con nói chuyện suốt hai tiếng đồng hồ, đến nỗi điện thoại nóng ran, mẹ tôi mới chịu cúp máy.
Nghĩ đến chuyện sắp được về nhà gặp mẹ, tôi phấn chấn hẳn lên, chưa đến nửa tiếng đã xếp xong hành lý của mình.
Nghỉ một chút, tôi lại bắt đầu dọn đồ cho Tiêu Hằng và Tiêu Viễn.
Bất chợt, một tiếng “ting” vang lên, điện thoại tôi hiện thông báo đặt vé xe khách ba ngày sau, điểm đến là trấn bên cạnh.
Bố mẹ Tiêu Hằng sống ở đó.
Từ khi tôi về làm dâu, năm nào cũng là ăn Tết ở nhà anh.
Năm thứ hai sau cưới, tôi nhớ nhà quá, định về thăm một chuyến. Nhưng chưa kịp đi thì phát hiện mang thai, thai yếu, đành phải hủy chuyến.
Sau đó con sinh non, thể trạng yếu, còn quá nhỏ, mẹ tôi không yên tâm cho tôi bế con đi xa, nên suốt những năm qua đều là bố mẹ tôi vượt ngàn dặm đến thăm con gái.
Năm nay đã nói trước với Tiêu Hằng là sẽ về nhà tôi ăn Tết.
Tôi nhắc anh từ cả tháng trước, anh cũng đồng ý, còn nói rằng nhiều năm rồi chưa về, phải mua nhiều quà biếu bố mẹ vợ.
Vậy mà giờ lại mua vé về nhà anh?
Tôi cố gắng trấn an bản thân, nghĩ chắc anh quên, theo thói quen đặt nhầm vé thôi.
Tôi đi tìm anh trong thư phòng, định nói rõ lại lần nữa.
Vừa định gõ cửa, thì nghe thấy anh đang nói với con trai:
“Tiêu Viễn, nhớ lời bố dặn nhé. Nếu mẹ hỏi, thì con phải khóc, nói là không muốn về nhà ông bà ngoại.”
Tay tôi khựng lại giữa không trung, nghi ngờ tai mình nghe nhầm.
Ngay sau đó là giọng non nớt của Tiêu Viễn:
“Con biết rồi, bố yên tâm đi, con sẽ không để mẹ về nhà bà đâu.”
2
Dù trong lòng chấn động, tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, giả vờ không nghe thấy gì mà gõ cửa phòng.
Một người đang làm việc, một đứa đang chơi lắp ráp lego bên cạnh.
Cảnh tượng cha con yên ả như vậy, có vẻ sự xuất hiện của tôi đã phá vỡ khoảnh khắc “hài hòa” ấy.
Tôi giấu đi vẻ giễu cợt trong mắt, làm như không biết gì mà hỏi:
“Em vừa nhận được tin nhắn, sao anh lại đặt vé về nhà anh? Không phải đã nói là về nhà em ăn Tết năm nay rồi sao? Hay là anh đặt nhầm?”
Tiêu Hằng nhíu mày sâu hơn, tỏ vẻ không hài lòng với cách tôi gọi bố mẹ anh:
“Gì mà gọi là nhà anh? Mình kết hôn bao nhiêu năm rồi, sao em còn gọi xa lạ thế?”
Anh lập tức lái câu chuyện sang hướng khác:
“Năm nay mình không về nhà em nữa đâu. Em nói lại với mẹ em một tiếng, sau này có thời gian thì về.”
Trước một giây còn bắt bẻ tôi gọi bố mẹ anh xa lạ, sau một giây đã thản nhiên từ chối về quê vợ.
Đúng là tiêu chuẩn kép.
Tôi không thèm đôi co mấy lời lặt vặt ấy nữa, lạnh giọng hỏi:
“Vì sao anh đổi ý? Nói rõ cho em lý do. Em đã báo anh trước cả tháng là muốn về nhà mẹ ăn Tết. Mẹ em chờ mong lắm rồi. Bây giờ anh đột ngột như vậy, em biết ăn nói sao với bà đây?”
Có lẽ không hài lòng vì tôi chất vấn, trong mắt Tiêu Hằng lộ ra chút tức giận.
“Là anh làm quá sao? Em về thăm mẹ thì chọn lúc nào chẳng được, sao cứ nhất định phải đúng dịp Tết? Cuối năm là thời điểm bận rộn nhất. Nếu anh về nhà em, nhỡ công ty có việc tìm thì sao? Anh bỏ công việc kiểu gì?”
Nghe đến đây, tôi suýt nữa bật cười.
Anh nghĩ mình là trưởng phòng chắc? Không có anh, công ty sập luôn à?
“Còn Tiêu Viễn nữa, nó vừa học xong một học kỳ, được nghỉ có hơn hai mươi ngày, em có hỏi nó muốn gì chưa? Nó muốn ở nhà nghỉ ngơi hay bị kéo theo em đi khắp nơi mệt mỏi?”
“Làm ơn đừng ích kỷ như vậy được không? Làm gì cũng phải nghĩ cho anh và cho con một chút chứ.”
Tôi nhìn con trai theo lời anh, dịu giọng hỏi:
“Tiêu Viễn, con có muốn cùng mẹ về nhà ông bà ngoại không? Bà đã lâu rồi chưa gặp con, rất nhớ con đấy.”
Thằng bé vẫn cắm cúi chơi lego, nghe thấy bố mẹ cãi nhau cũng chẳng thèm ngẩng đầu.
Miệng la to:
“Mẹ về thì về đi, con không đi! Con không muốn gặp bà ngoại, con muốn về nhà bà nội ăn Tết!”
Nghe thấy là một chuyện, cảm nhận tận mắt tận tai lại là chuyện khác.
Huống chi, món đồ chơi lego trong tay nó lúc này chính là mẹ tôi nhờ người gửi từ nước ngoài về tặng.
Khoảnh khắc ấy, dù đang ở trong phòng ấm áp, tôi vẫn cảm thấy như cả người bị đông cứng bởi cái lạnh dưới không độ ngoài trời.
Má/u như ngừng chảy.
May mà cuộc nói chuyện ngoài thư phòng vừa rồi đã giúp tôi chuẩn bị tinh thần.
Tôi rất nhanh lấy lại bình tĩnh, để lại một câu:
“Muốn sao thì tùy.”
Dưa hái ép chẳng ngọt.
Nhà của tôi, lần này… để tôi tự về.
3
Còn một tuần nữa là Tết. Ban đầu tôi đặt vé đi sau hai ngày, dự định về nhà ở lại khoảng một tuần rồi quay lại.
Nhưng giờ tôi chỉ muốn lên đường ngay, ngày về thì chưa xác định.
Vào phòng kiểm tra vé, tôi phát hiện chuyến xe đêm nay đã hết chỗ.